Dịch Giả: Tiểu Lang
Quản Đông Lưu cười theo, mồ hôi chảy xuống hai má hắn, nói:
- Ngài xin cứ tự nhiên, ách, xin hãy bảo trọng thân thể.
Quản Thanh Hàn ở Quân gia hữu danh vô thực, đây là sự thực rất bình thường! Việc từ hôn, Quân gia cũng từng liên tục đưa ra, chẳng qua Quản Thanh Hàn bản thân thủy chung không muốn mà thôi. Nhưng hiện tại, Quản gia nhắc tới việc từ hôn, việc này so với việc Quân gia chủ động đưa ra, hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau!
Lần này Quản gia đi tới Thiên Hương thành, trong đó có một mục đích, chính là đón Quản Thanh Hàn trở về, thuận tiện giải trừ hôn ước. Mục đích này, hai nhà đều biết rõ trong lòng.
Nhưng trong lòng biết rõ là một chuyện, Quản gia chủ động nói ra lại thành một truyện khác.
Vốn cho dù là Quản gia không nhắc tới, thì vì hạnh phúc của Thanh Hàn, Quân lão gia tử, Quân Tam gia cũng đều nguyện ý thúc đẩy việc này. Nhưng Quản gia giáp mặt đưa ra, lại không khác nào đã đánh cho Quân gia một cái tát thật kêu! Việc này, tuy rằng chỉ là vấn đề mặt mũi! Nhưng mà vấn đề mặt mũi này, Quân gia sao có thể vứt bỏ được!
Vốn một chuyện ngươi tốt ta tốt trong nháy mắt này, do một câu nói mà trở nên khó có thể thu thập.
Quân Vô Ý ánh mắt chợt lóe, chậm rãi nói:
- Thì ra là thế.
Trầm ngâm một chút, nói:
- Về chuyện Thanh Hàn, chúng ta sẽ bàn sau, hiện tại ta chỉ muốn biết, Quản nhị thiếu gia hôm nay, đến tột cùng là muốn làm cái gì!
Quản Đông Lưu trong lúc nhất thời lo sợ thất thố không thôi, làm gia chủ một nhà, trong đời hắn đây là lần đầu tiên cảm giác được là không biết theo ai!
- Quân Mạc Tà, ngươi khi nhục Nguyệt Nhi, chính là nghịch lân của Quảnh Thanh Nguyệt ta.
Quản Thanh Nguyệt thật ra rất có cốt khí, cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ Quân gia ngươi, còn muốn cậy mạnh đem ta lưu lại chỗ này sao? Trách không được Nguyệt Nhi nói ngươi là tên đê tiện vô sỉ, nên muốn trả thù ngươi, thì ra ngươi quả nhiên là đáng giận như vậy! Hôm nay một khi ngươi đã may mắn đào thoát trở về, ta đây sẽ vì Nguyệt Nhi mà ra tay! Nếu ngươi là một nam nhân, thì thống khoái mà nhận khiêu chiến của bổn thiếu gia đi!
Tiểu tử này cư nhiên đem mọi chuyện nói ra, lại còn vẻ mặt hợp lý hợp tình, tức giận đúng đắn!
Cái gọi là ngu ngốc có phải chính là dạng này sao?
Hoặc là cũng có thể coi là nghé con không sợ cọp đi.
Kỳ thật cũng khó trách, Quản gia ở khu phía Đông, cũng có thể nói là tiếng tăm lừng lẫy! Quản Thanh Nguyệt là Quản nhị thiếu gia, tự nhiên cũng giống như thổ hoàng đế. Ngay cả hiện tại đi tới Thiên Hương thành, trong lòng hắn cũng cảm giác Quân gia cũng là quan lại thế gia mà thôi, nhiều nhất cũng coi như là có chút quyền thế, làm sao có thể so với Quản gia mình là Huyền khí thế gia, như mặt trời giữa trưa, cái khác không nói, cho dù là biên giới phía Đông một phương đại quan đối với mình trước giờ cũng là khách khách khí khí!
Cho nên trong lòng hắn, thật đúng là không có đem Quân gia để vào mắt, nhất là hôm nay nhìn thấy Quân gia già trẻ ba người, một lão già sắp vào quan tài, một tên quần áo lụa là bại gia chi tử, lại thêm một người thì tàn phế, người nào người nấy, toàn gia đều là phế nhân!