Dịch Giả: Tiểu Lang
- Một trăm vạn lượng bạc, một thành cổ phần trên danh nghĩa.
Quân Mạc Tà sâu xa không lường cười nói:
- Cũng được, nhìn ngươi cũng vừa mắt, ta để ngươi chiếm một chút tiện nghi của ta vậy.
Một vị Vương gia, em trai của hoàng đế, bỏ ra một trăm vạn lượng bạc chỉ cần một thành số lượng rượu còn chưa bắt đầu rao bán của hắn, người này cư nhiên còn muốn ăn phần lớn!
Quân Mạc Tà cười hì hì cúi đầu, hướng về Tiểu Dương nói:
- Tiểu cô nương, từ nay về sau, ngươi chính là cổ đông của ta rồi, chúng ta sau này là cộng sự rồi!
- Ta là nam đó!
Tiểu tử kia hét lớn lên, cực kỳ tức giận, gần như muốn cắn hắn một cái.
- Về việc phát triển, chúng ta sẽ bàn bạc sau. Về việc nam hay nữ, từ từ chứng tỏ, còn chuyện bán đấu giá, ta sẽ để Tống Thương thông báo cho đại nhân. Hiện tại ta có việc bận, phải nhanh chóng trở về nhà.
Quân Mạc Tà rất sáng suốt lựa chọn nhanh chóng rút lui.
Một vị Vương gia của đế quốc, với thân phận hoàng thất bên ngoài của mình vì nhi tử mà mưu cầu đường lui, cái đề tài này không chỉ là phi thường trầm trọng mà còn phi thường mẫn cảm. Mà Dương Hoài Nông Vương gia nếu nói ra những lời này, như vậy thì hắn cũng nói hết mà không giữ lại một chút nào. Nhưng nếu người nào nghe hắn nói, tùy thời đều có khả năng bị cuốn vào vòng xoáy này, thậm chí Tống Thương thân là Thiên Huyền cường giả cũng không ngoại lệ, còn về phần Quân Mạc Tà hiện tại thực lực yếu kém càng không phải nói nữa, tự nhiên là muốn rút lui rồi.
Tất nhiên là việc này đối với cấp độ chí tôn Thần Huyền như Ưng Bác Không mà nói, liền không tính là cái gì, bởi vì cường giả cấp chí tôn vốn là tồn tại áp đảo so với vương quyền, cách làm của Dương Vương gia hôm nay tuy rằng đủ để khiến cho tuyệt đại đa số mọi người chấn động, nhưng tuyệt đối không bao gồm nhân vật cấp độ giống như Ưng Bác Không này.
Thực ra, Quân tam thiếu cũng không phải thực sự quan tâm đề nghị công bằng của Vương gia, mình cùng tiểu oa nhi này chung vốn, chẳng qua cũng chỉ thuận miệng nhận lời thế thôi. Hai bên cảm thấy vừa mắt, thời khắc mấu chốt, ta giúp đỡ tiểu hài tử này một chút, có lẽ cứu được hắn một mạng, với ta mà nói chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay mà thôi!
- Sư phụ chẳng lẽ không muốn đệ tử theo hầu hay sao?
Tống Thương cung kính dò hỏi, bất kể là ngữ khí hay là trong mắt cũng đều tràn ngập khát vọng.
- Thiên địa vạn vật đều quy về một mối, võ đạo vô biên, tửu đạo cũng không nhỏ, ngươi chỉ biết rượu này là tiên phẩm trong các loại rượu, là chí cao vô thượng, vậy ngươi nên biết rằng hai vò rượu này chẳng qua chỉ là ta tiện tay lấy ra mà thôi, với ta mà nói, rượu này tuy rằng cũng vừa miệng, nhưng mà vẫ không thể coi là tinh phẩm được.
Quân Mạc Tà hắc hắc cười:
- Tống Thương, thân phận ngươi đã bại lộ rồi, vậy ngươi có thể thực sự bỏ đi được sao?
Quân Mạc Tà nói đúng, sau này dù đúng là bị bại lộ thân phận, nhưng Tống Thương cũng tuyệt đối sẽ không đi. Làm sao có thể nhưỡng ra được thiên phẩm rượu ngon như vậy, điều này đã là sự truy cầu suốt đời của Tống Thương mà nay lại ở ngay trước mắt, vào thời khắc quan trọng như này, Tống Thương sao có thể đi chứ. Thiên đao vạn sát, tan xương nát thịt hắn cũng sẽ không đi!