Trong quá trình này, lượng lớn nghi hoặc tích tụ trong lòng Vu Sinh đã được giải đáp.
Thuyền trưởng đã nói rất rất nhiều thứ —————— Từ thiết kế của Hư Không Dẫn Kình đến nguyên lý hoạt động của bộ hiệu chuẩn, từ lần thử nghiệm liều lĩnh 3700 năm trước đến quãng thời gian thử nghiệm dài đằng đẵng của ông ở ranh giới thế giới những năm qua, từ sự hình thành ban đầu của vùng “lãnh thổ biên giới” này đến sự phát triển của nó cho đến ngày nay…
Nhưng những câu hỏi của anh vẫn còn rất nhiều.
“… Trạng thái hiện tại của Ngải Lâm hơi đặc biệt, từ thể xác đến linh hồn, đứa trẻ này đã đi chệch hướng rất nhiều so với thiết kế ban đầu của chúng tôi,” Thuyền trưởng nhìn Tiểu nhân ngẫu đang đi qua đi lại trên quầy thu ngân, nghiêm túc nói, “Hơn nữa bây giờ trong tâm trí con bé có thể vẫn còn lưu giữ phần dữ liệu hiệu chuẩn quý giá đó… Tôi phải nghĩ ra một cách ổn thỏa hơn một chút.”
Tiểu nhân ngẫu ngoảnh đầu lại, nở nụ cười vô tư lự với Thuyền trưởng và Nhân Ngẫu Chi Tổ, rồi lại nhảy lên vai Vu Sinh, từ người Vu Sinh nhảy tọt vào cái đuôi của Hồ Ly —————— Một chuỗi động tác khiến người ta khó hiểu, nhưng con bé chơi rất vui vẻ.
Vu Sinh thì từ nãy đến giờ không nói gì thêm, anh chỉ cúi đầu đăm chiêu —————— Anh đang suy nghĩ rất nhiều thứ, về Giới Kiều, về vụ rơi xuống 3700 năm trước, và về… bản thân mình.
Không hiểu sao, anh bỗng nhớ đến những gì Ngải Lâm từng kể cho mình nghe, về ảo ảnh mà cô nàng đã nhìn thấy —————— Tòa tháp cao màu đen đâm thủng bầu trời của Linh Hồn Khoáng Dã, rơi xuống ngọn đồi ở Tận Cùng của đồng vắng…
Anh lại nhớ đến cuộc thám hiểm cùng Bách Lý Tình cách đây không lâu, nhớ đến Giới Thành quái dị nằm sâu dưới đáy đứt gãy, nhớ đến lỗ hổng khổng lồ ở trung tâm Giới Thành đó, cùng với số 66 Đường Ngô Đồng và cánh cửa lớn hình tam giác quái dị nằm sâu trong lỗ hổng.
Giới Kiều rơi xuống 3700 năm trước đã đâm xuyên qua Giao Giới Địa, nhưng thứ nó đâm xuyên không chỉ là Giao Giới Địa.
Cứ suy nghĩ mãi một lúc lâu, Vu Sinh bỗng ngẩng đầu lên, vô tình hỏi một câu có vẻ chẳng đầu chẳng đuôi: “Người phụ nữ lần trước gặp tôi… hình như tên là Agatha, cô ấy không có ở đây sao?”
“Bọn họ đang ở bên máy phát số ảo, chắc sẽ về trễ một chút,” Thuyền trưởng đáp bâng quơ, “Tổ hợp động cơ khổng lồ này bình thường rất ít khi cần bảo trì, nhưng vẫn cần kiểm tra và tuần tra định kỳ. Cậu muốn gặp cô ấy à? Tôi có thể thông báo để cô ấy về sớm… Chắc cô ấy cũng rất muốn gặp cậu.”
Vu Sinh nghĩ ngợi một chút, lắc đầu: “… Cũng không cần thiết, dù sao thì cũng sẽ gặp thôi, đừng làm trễ nải công việc chính.”
Thuyền trưởng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt Vu Sinh, một lúc sau ông mới đột ngột lên tiếng:
“Cũng được… Nhưng chúng ta ngồi đây nói nhiều chuyện như vậy rồi, cũng nên nghỉ ngơi chút đi. Cậu có hứng thú ra ngoài đi dạo không? Tôi dẫn cậu đi tham quan nơi này một chút.”