Bóng dáng của Ngâm Du Thi Nhân cứ thế biến mất, kéo theo cả một mảnh ảo ảnh lơ lửng trong sương mù xung quanh hắn.
Ngải Lâm ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, nhất thời không phản ứng kịp, hai giây sau mới bỗng kêu lên: “Ây! Không phải chứ, thế là xong rồi à?! Ít ra cũng phải nói xem Kỵ Sĩ đó cố chấp điều gì chứ! Lần sau chúng ta gặp hắn còn dễ nói chuyện nha! Nói đi cũng phải nói lại ông anh rốt cuộc là người hay quỷ vậy?!”
“Xem ra ‘bức tường cao Lạc Đạt Tây Mỗ’ này còn quái dị hơn chúng ta tưởng tượng… Tôi chưa từng thấy Dị Vực nào lại sinh ra thực thể như vậy,” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ thì nhíu chặt mày, trong giọng điệu tràn đầy sự nghi hoặc, “… ‘Ngâm Du Thi Nhân’ này thực sự là một thực thể sao…?”
“Tạm thời đừng nghĩ đến chuyện này nữa,” Vu Sinh xua tay, “Nói chung hiện tại cuối cùng cũng có manh mối về ‘Kỵ Sĩ’ đó rồi, chúng ta ra ngoài trước đã, sau đó gửi tin nhắn cho Bách Lý Tình bảo cô ấy phái người để ý Vụ Trung Thành…”
Nói đến đây anh đột nhiên dừng lại, ngoảnh đầu nhìn búp bê nhỏ trên vai: “Nhân tiện hỏi một câu, trong Vụ Trung Thành có máy sản xuất hàng loạt của cô không?”
“Có,” Búp bê nhỏ lập tức gật đầu, “Bên tôi đang kết nối với bốn đội Đặc Cần Cục đang tuần tra bên đó, trong mỗi đội có ba máy sản xuất hàng loạt của tôi ———— Giờ tôi sẽ nói thẳng với chỉ huy của họ, bảo họ thông báo trực tiếp cho trạm gác của Vụ Trung Thành, thả hết drone các kiểu ra.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, Trịnh Trực hắt hơi liên tiếp ba bốn cái rõ to, đầu óc ong ong.
Mùa xuân ở Giới Thành luôn có chút thất thường, hôm qua vừa mưa xong một trận, hôm nay nhiệt độ đã giảm xuống mấy độ, gió thổi lúc chập tối lạnh thấu xương, còn khiến người ta cứ thấy ngứa mũi.
Trịnh Trực day day mũi, nhìn các công nhân cố định khung cửa mới vào lỗ hổng trên cửa bưu cục, còn có hai công nhân đang bận rộn đổ cát sỏi lót nền vào cái hố lớn trên bãi đất trống trước cửa ———— Tiện thể còn có hai chuyên gia Đặc Cần Cục cầm thiết bị kiểm tra lượn lờ quanh cái hố và lỗ hổng cửa, cũng không biết là đang thu thập dữ liệu gì.
“Trịnh nhỏ tôi nói cho cậu biết, cái cửa này đừng thấy trông bình thường, bên trong chắc chắn lắm đấy,” Tôn Công đứng bên cạnh khoanh tay, cười ha hả nói với Trịnh Trực, “Tôi lấy cho cậu từ kho quân bị đấy, mặt trước ngay cả bom đẩy cũng chống được…”
Trịnh Trực nghe những lời giới thiệu đầy tự tin của Tôn Công, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng phát pháo ánh sáng khí thế ngút trời của Phù Lôi Nhã, ngay sau đó khóe miệng liền giật một cái: “Tôi nói thật này, cái chỉ số chống đạn của ông để ở chỗ tôi chưa chắc đã có tác dụng gì đâu, chỗ tôi đã không còn là vấn đề về cỡ nòng đạn nữa rồi ông hiểu không…”
Vừa nói anh vừa vẫn còn rùng mình sợ hãi, dù sao trước đó anh đã nghe Vu Sinh nói, phát pháo ánh sáng đó của Phù Lôi Nhã hoàn toàn là đã nương tay rồi, vị Thiên sứ Tiên sinh mà thực sự dùng sức đánh ra, thậm chí có thể bắn thủng một lỗ cả vỏ giáp lẫn khiên của tuần dương hạm tên lửa Ám Tinh…