Trận mưa này lúc to lúc nhỏ kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ, sau đó chuyển thành cơn mưa phùn rả rích, rả rích mãi đến tận lúc trời sáng.
Vu Sinh trong lòng có tâm sự, nửa đêm đầu ngủ không được ngon giấc, mơ màng vẫn luôn cảm thấy Ngải Lâm đang chui rúc lung tung trên giường, mãi đến nửa đêm về sáng nghe tiếng mưa rơi loáng thoáng ngoài cửa sổ, anh mới hoàn toàn ngủ say, sau đó ngủ một mạch đến tận chín giờ sáng hôm sau mới tỉnh.
Vừa mở mắt anh đã thấy hai chiếc tai Hồ Ly nhọn hoắt đung đưa qua lại bên mép giường, anh vừa cử động, một cái đầu tóc bạc liền ngẩng lên, cô nương Hồ Ly trông có vẻ uất ức tủi thân: “Ân công, quầy bánh xèo ở ngã tư không dọn hàng.”
Vu Sinh giật mình một cái liền tỉnh hẳn, ngồi dậy phát hiện ngoài cửa sổ trời đã sáng choang, bốn chiếc rương búp bê ở góc tường đều mở nắp, Ngải Lâm đã không biết chạy đi đâu mất rồi.
Thức dậy, rửa mặt, nấu cơm.
Hồ Ly ngồi bên bàn ăn, nhanh chóng húp xong một bát mì, lại vui vẻ xới cho mình bát thứ hai, cái đuôi to lắc lư qua lại phía sau.
Vu Sinh tinh mắt nhìn thấy trên một trong những cái đuôi phía sau cô xuất hiện thêm mấy cái kẹp tóc Tiểu hoa hòe hoa sói —— trước đây làm gì có.
“Cô còn diện đồ cho cái đuôi của mình nữa à?” Vu Sinh thấy rất thú vị, chỉ vào cái đuôi to của đối phương, “Cũng khá là đẹp đấy.”
“Tại hạ đánh dấu cái đuôi dùng để cất đồ đó nha,” Hồ Ly vui vẻ nói, “Kẹp tóc là mua trên mạng mấy hôm trước, 5 đồng một cái.”
Vừa nói, cô vừa gác cái đuôi có kẹp tóc lên chân Vu Sinh. Anh cũng như thường lệ vuốt ve lớp lông mềm có cảm giác cực mượt đó, sau đó lại vuốt ra mấy hạt xốp Tiểu bằng bọt biển màu trắng từ trong lông Hồ Ly…
“Nói thật nhé, cái thứ này có phải thậm chí đã rơi luôn vào không gian chứa đồ của cô rồi không?”
“Không biết nha~”
Cô nương Hồ Ly vừa nói, vừa ừng ực uống cạn nước mì, lại ôm một cái đuôi lên lau miệng như bình thường, ngay sau đó đột nhiên giật giật tai.
“Hôm nay Ngải Lâm ngoan ngoãn quá nha,” Cô tò mò vểnh tai lắng nghe, “Bình thường giờ này cô ấy không thì la hét ầm ĩ trong phòng khách xem TV, thì cũng như phát thần kinh chạy lên chạy xuống cầu thang, hoặc là cưỡi trên tay vịn chơi cầu trượt, sao hôm nay chẳng có động tĩnh gì vậy?”
Vu Sinh nghe vậy cũng nhận ra điều bất thường, theo bản năng cảm nhận vị trí của Ngải Lâm một chút, đồng thời mở miệng hỏi: “Hôm nay cô có gặp cô ấy không?”
“Gặp chứ, lúc sáng sớm tại hạ còn thấy cô ấy chạy lăng xăng trên hành lang tầng hai mà.”
Tầng hai.
Vu Sinh đột nhiên cảm giác được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về hướng tầng hai, sau đó nhíu mày, đứng dậy đi về phía cầu thang.
Hồ Ly cũng lập tức bỏ bát xuống, theo sát phía sau Vu Sinh.
Hai người lên tầng hai, ngay sau đó Vu Sinh đi thẳng đến trước cửa căn phòng ở cuối hành lang.
Cách lớp cửa mỏng manh, anh lờ mờ nghe thấy tiếng gió thổi từ phía bên kia cánh cửa, còn có tiếng người nói chuyện.