Tòa nhà Cục Đặc Nhiệm, trước cửa sổ sát đất khổng lồ trong văn phòng Cục Trưởng, Bách Lý Tình nhìn màn sương mù trồi sụt bất định ngoài cửa sổ, có chút mệt mỏi ấn ấn huyệt thái dương.
Những đường nét của sự vật trong sương mù chậm rãi lưu động, hiển hiện phong cảnh khắp nơi trong Giới Thành, những cảnh tượng đó thỉnh thoảng dừng lại, dừng ở một số lối vào Dị Vực chủ yếu hoặc các khe nứt không gian không ổn định.
Một đôi mắt khổng lồ lặng lẽ hiện ra trên không trung giữa màn sương, dán sát vào mặt kính cửa sổ sát đất mà đảo lên đảo xuống.
“Chị, em về rồi đây.”
“Có phát hiện gì không?”
“Chẳng có gì cả,” Giọng của Bách Lý Tuyết nghe có vẻ hơi nản lòng, “Em đã chằm chằm nhìn cả thành phố này mấy ngày rồi, cái gã Kỵ Sĩ đó xem ra thật sự không hoạt động ở thế giới hiện thực.”
Bách Lý Tình chỉ khẽ gật đầu, nhất thời không nói gì.
Bách Lý Tuyết từ trên cửa sổ sát đất trôi ra, lững lờ bay đến giữa không trung bên cạnh Bách Lý Tình, cứ thế lắc lư qua lại.
“Chị, cái gã Kỵ Sĩ đó rốt cuộc là thế nào vậy? Các chị có quen hắn không? Hay là biết hắn từ đâu tới?”
Bách Lý Tình nhướng mày: “Em vừa từ Tháp Hội Đồng về, không đi hỏi Hội đồng trưởng sao?”
“Em nào dám hỏi chứ! Lão già đó khí trường đáng sợ lắm, nếu không phải vì để giám sát toàn thành phố, em mới không thèm đến nơi đó đâu…”
“Biết rồi, biết rồi,” Bách Lý Tình thở dài, xua tay, “Về gã Kỵ Sĩ đó… Chị không biết tên và lai lịch của hắn, mấy vị ủy viên khác thực ra cũng không biết.”
“Ủa… Hả? Không biết sao? Vậy sao em thấy các chị căng thẳng đến vậy? Nếu chỉ là một thực thể lang thang không biết từ đâu chui ra thì cũng đâu đến mức…”
“Tuy không biết tình hình cụ thể của Kỵ Sĩ đó, nhưng chúng tôi nghi ngờ hắn chạy ra từ ‘quá khứ’.” Bách Lý Tình điềm tĩnh nói.
Bách Lý Tuyết chớp chớp mắt.
“Hả?”
“Khang Đức đã phát hiện một số dấu hiệu không ổn định dưới chân Tháp Hội Đồng, khi chị qua đó tiến hành hồi truy, đã nhìn thấy một bóng người bò ra từ khe nứt —— một vị Kỵ Sĩ cao lớn mặc giáp toàn thân,” Biểu cảm của Bách Lý Tình bình thản, nhưng giọng điệu lại mang theo vài phần ngưng trọng, “Hơn nữa cái loại… bầu không khí mà vị Kỵ Sĩ đó tỏa ra, đối với mấy người chúng tôi cũng không hề xa lạ.”
Mắt của Bách Lý Tuyết từ từ trợn lên thật lớn, hồi lâu sau mới bỗng nhiên kinh hô khe khẽ:
“… Em hiểu rồi, các chị định bắt hắn về làm ủy viên thứ sáu!”
Bách Lý Tình: “…”
Bách Lý Tuyết nhìn phản ứng này của chị mình, có chút nghi hoặc: “Chẳng lẽ không phải sao?”
“Đôi khi chị thật sự không biết nhân tính ngày càng phong phú này của em rốt cuộc là tốt hay xấu… Cái vẻ trầm mặc u uất, suy tư sâu sắc trước kia biến đâu mất rồi, ngược lại càng lúc càng giống đám người ở Lữ Xá.”
Bách Lý Tình dường như đang lảng tránh chủ đề, đôi mắt đang trôi nổi cạnh cô nhận ra điều đó, liền không truy hỏi tiếp mà thong thả lắc lư giữa không trung: “Em cảm thấy rất tốt mà, tỉnh táo chưa từng có, cũng không còn cảm giác hư vô đó nữa… Trước đây em thật sự suy tư sâu sắc lắm sao?”