Số 66 đường Ngô Đồng, Ngải Lâm đang vui vẻ dọn dẹp một đống bảo bối cô nàng vừa mới mua: Hình dán rẻ tiền, hạt nhựa lấp lánh, nơ bướm và cúc kim loại phù hợp với kích thước của búp bê, còn có một đống đồ lặt vặt lấp lánh mà ngay cả Vu Sinh cũng không nhìn ra được công dụng là gì.
Hồ Ly ngồi xổm bên cạnh bàn trà bận rộn cùng cô nàng búp bê, vừa dọn dẹp còn không quên oán trách: “Mấy thứ này không phải cô nương đã có một đống lớn rồi sao? Bao nhiêu kẹp tóc, cô nương kẹp có xuể không?”
“Tại hạ đông người mà!” Ngải Lâm lý trực khí tráng, “Hơn nữa chúng có sự khác biệt nha, cô nương nhìn kỹ màu sắc này, còn có sự chuyển màu ở đây nữa…”
“Không nhìn ra.” Đại yêu hồ thật thà đáp.
“… Nói với cô nương không rõ ràng được. Không phải, dù sao cô nương cũng là một con hồ ly tinh nha, trang điểm chải chuốt không phải là kỹ năng thiên phú của cô nương sao?”
“Không hiểu, ta là thể tu.” Cô nương hồ ly tiếp tục rất nghiêm túc nói.
Ngải Lâm: “…”
“Học sinh thể thao trong số hồ ly tinh đúng không?”
“Nói vậy thì, thành tích thể thao hồi đó của ta quả thực rất tốt nha…”
Vu Sinh ngồi trên sô pha đối diện hai người, vui vẻ chứng kiến cảnh tượng này.
Lữ xá phát triển đến ngày hôm nay (mặc dù lộ trình phát triển không giống với dự tính ban đầu của anh cho lắm), ít ra cũng không thiếu tiền rồi, cho nên hiện tại mỗi tháng Ngải Lâm đều sẽ có không ít tiền tiêu vặt để tiêu.
Cô nàng búp bê bình thường cũng không có khoản chi tiêu nào khác, ngoại trừ nạp game, số tiền còn lại cô nàng cũng không cần mua đồ ăn vặt, lại không có cách nào ra ngoài mua sắm, bèn dùng toàn bộ để mua trực tuyến những món đồ lặt vặt kỳ quái này.
Thành thật mà nói, những bộ quần áo chuẩn bị riêng cho búp bê thực sự rất đắt, nhưng những hạt thủy tinh và cúc kim loại nhỏ cô nàng mua thì lại rẻ như cho không vậy. Tên này dường như không có khái niệm gì về giá cả cũng như hoạch định tiền bạc, giá trị đồ đạc mua cũng trên trời dưới đất, hoàn toàn dựa vào sở thích cá nhân.
Nhưng xét về kết quả cuối cùng, cô nàng quả thực chưa từng tiêu vượt quá số tiền tiêu vặt.
Ngải Lâm ôm một chiếc váy lộng lẫy màu đỏ đen nhảy qua từ bàn trà, giơ chiếc váy lên trước mặt Vu Sinh.
“Vu Sinh Vu Sinh, cái này lát nữa các hạ sửa lại giúp tại hạ một chút, lớp lót sau lưng thay đi, nếu không mặc vào ngứa lắm.”
Vu Sinh bèn tiện tay nhận lấy: “Được, để chỗ ta trước.”
Sau đó lại qua một lúc, Ngải Lâm lại túm một nắm hạt nhựa nhảy qua: “Vu Sinh, trong nhà có dây thép nhỏ không? Tại hạ muốn xâu những hạt này lại, trang trí trên cái rương của tại hạ.”
“Cô nương nhờ Hồ Ly se cho một ít.”
“Ồ.”
Cô nàng búp bê lại nhảy về.
Sau đó cô nàng bỗng nhiên đứng yên trên bàn trà.
Vu Sinh và Hồ Ly ban đầu còn chưa phát hiện, qua một lúc mới chú ý tới sự im lặng đột ngột của cô nàng búp bê, hai người đồng thời phản ứng lại, đồng thanh: “Ngải Lâm?”