“… Nghĩa là anh vừa chợp mắt trên đài quan sát bên ngoài, liền mơ thấy người trên tàu Thất Hương, hơn nữa anh còn cảm thấy đối phương rất quen thuộc với mình?”
Trên đài chỉ huy tàu Hiệu Ứng Khối Lượng, nhóm cơ mặt của Bách Lý Tình lại đón một đỉnh cao vận động trong ngày — khóe mắt cô giật lên ít nhất 4 pixel, trong giọng điệu mang theo vẻ kinh ngạc.
Tuy cô không nói thẳng, nhưng Vu Sinh cứ thế nhìn ra từ 4 pixel đó ẩn ý “ông tổ sống nhà anh rốt cuộc có thể để yên được một ngày không”.
Nói thế nào nhỉ, bản thân Vu Sinh thực ra cũng hơi ngượng ngùng, đặc biệt là sau khi nhìn thấy ánh mắt lờ đờ như sắp buồn ngủ đến tận mây xanh của Bách Lý Tình… Anh có lòng khuyên đối phương hay là nghỉ phép một thời gian đi, lại sực nhớ ra người ta hiện tại đúng là đang nghỉ phép. Mặc dù việc chạy ra tiền tuyến nghỉ phép bản thân nó cũng hơi đáng để phàn nàn, nhưng anh vẫn ngại không dám mở miệng tiếp.
Giơ tay gãi gãi gò má, Vu Sinh cuối cùng cũng lên tiếng: “Đầu tiên cô đừng hỏi ta nguyên lý, những chuyện xảy ra trên người ta có bao nhiêu đạo lý cô biết rõ mà. Thứ hai cô đừng hỏi ta có thể lặp lại được không, thứ này mà lặp lại được ta cũng không đến tìm cô rồi, ta trực tiếp gọi thêm hai cuộc điện thoại cho người phụ nữ quấn băng đó tự hỏi rõ ràng cho rồi…”
Nói đến đây anh ho khan hai tiếng, tay xoa cằm: “Ta tìm cô chính là muốn hỏi thăm chút, người trong miêu tả của ta rốt cuộc có phải là một trong những Cổ Thánh Linh trong truyền thuyết không? Chính là những người sau khi theo tàu Thất Hương đi đến ranh giới vũ trụ thì vẫn luôn không trở về đó.”
Bách Lý Tình và Hồng bên cạnh đưa mắt nhìn nhau một cái, Nguyên Hạo chân nhân ở một bên khác thì trầm ngâm mở miệng trước: “Băng gạc, áo đen, nữ giới, xách một chiếc đèn, xuất hiện trong môi trường giống như mặt gương. Những năm đầu ta vân du đến Terra, quả thực có nghe học giả địa phương nhắc đến một nhân vật như vậy…”
“Agatha, Song Tử Tinh Thần, Người bảo vệ trong gương, Sứ giả của bóng đêm, lạnh lẽo và hài cốt,” Hồng chậm rãi lên tiếng, tiếp lời, “Theo như miêu tả của anh, người tôi có thể liên tưởng đến chính là vị này.”
Ngay khi Hồng vừa nói xong, Vu Sinh chưa kịp mở miệng, cánh cửa đài chỉ huy bỗng nhiên mở ra, một bóng dáng thấp bé ung dung bước vào.
Lúc Ngải Lâm mở cửa vừa hay nghe được nửa câu, chưa hiểu rõ tình hình liền ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Vu Sinh: “Hả? Nhà ta sắp có khách đến sao? Đến đông thế cơ à?”
“Gì mà rối tung rối mù lên thế, ta nằm mơ, đang tìm người giải mộng đây,” Vu Sinh vừa nói vừa cúi người tiện tay xách cái đồ nhỏ bé lên đặt lên vai, “Tham quan chiến hạm không gian của người ta xong rồi? Có cảm tưởng gì không?”
“Chẳng nhìn thấy gì, cái gì cũng không cho xem,” cái đồ nhỏ bé phồng má tức giận, “Tại hạ chỉ muốn xem lò phản ứng hạt vĩ mô trong đó trông thế nào, vừa trèo lên lan can hai lính Giao Giới Địa đi theo làm hướng dẫn viên bên cạnh nhìn mà suýt ngất xỉu, chán òm. Ây, các hạ lại gặp giấc mơ kỳ quái à? Lần này tại hạ không theo kịp ây, các hạ mơ thấy gì?”