Cái đuôi hồ ly ngưng tụ từ linh lực bùng nổ thành một quả cầu lửa màu xanh lam rực rỡ trong thái không. “Thánh Nhân Sống” tay cầm cự kiếm, lưng mọc đôi cánh xé toạc ngọn lửa cản đường, nhưng chỉ thấy “kẻ xâm nhập” đã như một quả đạn pháo đâm sầm vào một máy phát lực trường trên vòng chính của cổng sao.
Trong thái không tĩnh lặng, một đóa hoa máu nhỏ bé nở rộ không tiếng động, màu đỏ tươi nhanh chóng sôi sục trong môi trường chân không, rồi ngay sau đó hóa thành màn sương mờ mịt, từ từ thấm vào bên trong cổng sao.
Sinh vật năng lượng được gọi là “Thánh Nhân Sống” vẫn đứng yên lặng trong thái không, vẫn giữ tư thế cuối cùng khi xé toạc biển lửa, giơ cao cự kiếm, giống như bị đóng băng tại đó vậy.
Sau đó lại qua hai ba giây, bóng dáng tràn ngập ánh sáng này bỗng nhiên “nhấp nháy” một cái trong tích tắc, giống như vòng tuần hoàn năng lượng trong cơ thể xảy ra khởi động lại. Thân thể của nó nhanh chóng tối đi rồi tổ hợp lại một lần nữa, bấy giờ mới bắt đầu hoạt động trở lại.
Đôi cánh ánh sáng khổng lồ khẽ vỗ, đây là một động tác vô nghĩa trong môi trường chân không, nhưng xung quanh “Thánh Nhân Sống” lại gợn lên từng tầng sóng hư ảo. Nó theo đó bay về phía nơi kẻ xâm nhập vừa “rơi xuống”, lơ lửng cách máy phát lực trường vài mét, từ từ tuần tra.
Đang tìm gì? Ở đây có gì?
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Ký ức đang nhanh chóng rút lui, trong lệnh hành động xuất hiện những mâu thuẫn không thể giải thích, trong trực giác tâm linh dường như tồn tại những tiếng ồn khó có thể phân tích, trong môi trường có thứ gì đó đang thay đổi, nhưng lại vượt quá giới hạn cảm nhận.
“Thánh Nhân Sống” hạ cánh xuống cạnh máy phát lực trường, một vệt màu đỏ kỳ lạ trên đai bọc thép thu hút sự chú ý của nó. Nó cúi xuống, dùng ngón tay ngưng tụ từ ánh sáng xoa xoa vết tích đáng ngờ đó, nhưng lại phát hiện vệt màu đỏ đó đã biến mất như ảo ảnh.
Vài chiếc chiến cơ hạng nhẹ nhanh chóng bay tới từ một bệ phòng thủ ở rìa cổng sao. Chúng quan sát thấy ánh chớp và vụ nổ trong không gian, lập tức tới xem xét tình hình.
Một chiếc chiến cơ tiếp cận “Thánh Nhân Sống” và lơ lửng trước mặt nó, linh năng giả trên chiến cơ bắt đầu giao tiếp với sinh vật linh năng hùng mạnh trước mắt, cố gắng làm rõ chuyện gì đã xảy ra ở đây.
Sở chỉ huy phía sau gửi tin hỏi: “Phía cổng sao tình hình thế nào?”
“Không biết… Dường như không có kẻ địch, Sứ Giả nói đó là một lần… ‘thất thần’.”
“Thất thần?”
“Đúng vậy, kết quả giao tiếp là như vậy.”
“… Đã rõ, bên này sẽ sắp xếp phòng ổn định linh năng, xin Sứ Giả quay về pháo đài tinh tế nghỉ ngơi.”
“Rõ.”
Đội máy bay tản đi.
Tại sảnh điều khiển tàu Lữ Xá Dị Độ, hình ảnh trên hình chiếu hằng ảo vẫn dừng lại ở cảnh cuối cùng khi “Thánh Nhân Sống” xé toạc ngọn lửa, giơ kiếm đứng sừng sững. Ngải Lâm và Hồ Ly chụm đầu vào nhau đang ríu rít: “Ây, tại hạ đã bảo huyết quang tai ương ngay mà, cô nương xem chưa qua nổi hai chiêu…”