Đây là lần đầu tiên Lạc trực tiếp đối mặt với tia chớp tư duy của Vua Ý Tưởng Giao Giới Địa — tất nhiên nói lần đầu tiên thực ra cũng không chính xác, chỉ là lần trước cô là nạn nhân của ý tưởng đó, so với lần này thì góc nhìn rõ ràng khác nhau.
Nhưng cô có thể nhận ra, những người khác của Lữ Xá rõ ràng đã quá quen thuộc với những ý tưởng đột ngột nảy ra này của Vu Sinh, thậm chí còn vui mừng khôn xiết.
Ngải Lâm đã bắt đầu trù tính xem sau khi nẫng được cổng sao này về thì làm gì — ý tưởng ban đầu của cô là mang về treo lơ lửng trên bầu trời Giới Thành, dùng để khoe khoang với cái tên mặt liệt bằng thép kia, nhưng kế hoạch này ngay lập tức bị bác bỏ. Sau đó cô lại nghĩ mang về treo trên thung lũng, treo cao cao làm thành phố trên không cho quân đoàn Ngải Lâm, nhưng ý niệm bay bổng này cũng bị bác bỏ, lý do là độ cao bầu trời thung lũng không đủ, hơn nữa cái thứ cấp độ đại cấu trúc này mà để cho đám búp bê cao hơn nửa mét ở thì quả thực còn phí của giời hơn là để lại cho lũ tà giáo…
Rất rõ ràng, Ngải Lâm hoàn toàn không có khái niệm gì về quy mô và tác dụng thực sự của cổng sao này, cô thậm chí có thể chẳng hiểu câu nào trong đống giải thích của Lạc vừa rồi.
Sự hiểu biết của cô về toàn bộ sự việc e là chỉ dừng lại ở bước “trong nhà hình như sắp sắm thêm đồ điện gia dụng mới”…
May mắn thay, tại hiện trường vẫn luôn có người đủ não và đang suy nghĩ nghiêm túc. Tai Hồ Ly giật giật, rất nhanh liền đưa ra một vấn đề thực tế: “Thứ lớn thế này… Ân công muốn ‘chuyển hóa’ nó e là không phải chuyện chốc lát, hơn nữa một khi cổng sao mất kiểm soát, tất nhiên sẽ có biến động rất lớn, ít nhất là quân đồn trú trong ‘pháo đài tinh tế’ đằng kia sẽ phát hiện ra ngay lập tức chứ?”
Vu Sinh hớn hở xoa đầu hồ ly: “Ai bảo ta muốn chuyển hóa nó hoàn toàn một lần?”
Hồ Ly chớp mắt: “?”
“Nẫng sạch sẽ về là chuyện sau khi quét sạch quân đồn trú, còn bây giờ ta chỉ qua đó mở cái cửa thôi,” Vu Sinh tùy miệng nói, “Các người bình thường đi dạo trung tâm thương mại có cần mua cả cái trung tâm thương mại mới đẩy cửa vào được không?”
Tai Hồ Ly phập phồng giật giật vài cái: “Thế, thế thì không cần…”
“Ta chỉ qua sửa lộ trình mở cửa thôi — ‘cổng sao’ vẫn là của bọn chúng, nhưng ‘cửa’ thuộc về ta,” biểu cảm Vu Sinh trở nên nghiêm túc, vừa suy tính vừa nói, “Dựa theo kinh nghiệm ‘tiếp xúc’ với đủ loại phi thuyền, trạm không gian và pháo đài thái không trước đây của ta, muốn ‘chiếm giữ’ một cơ sở từ cấu trúc vật lý hoàn chỉnh là một quá trình rất chậm, hơn nữa chỉ cần bắt đầu cải tạo là rất dễ bị phát hiện. Nhưng nếu chỉ muốn gọi một phần chức năng trong đó, thì thực ra không cần phiền phức như vậy, đặc biệt là thứ như ‘cánh cửa’…”
Anh nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt vượt qua cửa sổ mạn quan sát khổng lồ không xa, nhìn về phía kiến trúc đồ sộ tỏa ánh sáng đỏ trong thái không.