Trong trạng thái nhảy vọt, tàu Lữ Xá Dị Độ lướt qua quần tinh với tốc độ siêu quang. Khi ánh sao không còn đuổi kịp con tàu, những hình chiếu thiên thể vặn vẹo trên vách ngoài bong bóng không gian cuối cùng cũng biến mất, không gian bên ngoài phi thuyền chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm vô tận.
Hồ Ly đang giám sát trạng thái của động cơ nhảy vọt, còn Ngải Lâm sau một hồi hì hục nghịch ngợm cái “màn hình điều khiển” đầy hứng thú cuối cùng cũng cảm thấy chán.
“Bao giờ mới tới vậy,” cô nàng búp bê (tóc vàng) nằm ngửa chỏng vó trên ghế, trợn mắt nhìn trần sảnh điều khiển chính, “Bình thường đi đâu cũng chỉ cần mở cửa một cái là tới, giờ bỗng nhiên phải bay chậm rì thế này không quen chút nào…”
“Thế này mà chậm? Đã nhảy vọt rồi đấy!” Vu Sinh bất lực liếc nhìn cô nàng búp bê, “Cô nương đừng lấy ‘cổng truyền tống’ của ta làm tốc độ di chuyển bình thường chứ. Hơn nữa nơi chúng ta cần tìm lần này ta chưa từng tới, không bay thế này thì làm thế nào.”
“Chúng ta không có mã cấp phép của cổng sao mục tiêu,” Hồ Ly cũng ngẩng đầu lên, “thế nên chỉ có thể dựa vào khả năng nhảy vọt của bản thân phi thuyền — nếu có mã cổng sao thì có thể tìm một cổng sao gần nhất bên Tuất Tịch để ‘nhảy’ thẳng qua đó. Dù cũng tốn chút thời gian nhưng nhanh hơn nhảy vọt tự thân không biết bao nhiêu lần.”
Ngải Lâm bật dậy ngồi thẳng, trợn mắt nhìn con đại yêu hồ: “Ây Hồ Ly, cô nương học mấy thứ lợi hại này từ bao giờ thế…”
“Gần đây,” tai Hồ Ly giật giật, “ta đã đọc hết sách hướng dẫn bay của Ân công, còn mượn rất nhiều tài liệu từ Bách Lý Tình và Lạc nữa.”
“Thật hay đùa đấy…”
“Thật mà,” Hồ Ly vẻ mặt nghiêm túc, còn khuyên nhủ Ngải Lâm, “Cô nương bình thường cũng nên đọc sách nhiều một chút, có câu nói ‘trong sách tự có người đẹp như ngọc’…”
Ngải Lâm chớp chớp mắt: “Nghĩa là sao?”
Hồ Ly: “Nghĩa đen là trong sách có cô nương xinh đẹp, nhưng cô nương không thể hiểu theo nghĩa đen…”
Ngải Lâm tỉnh cả người: “Oa — ý cô nương là loại sách có tranh minh họa á? Thế có hơi không lành mạnh không…”
Hồ Ly dùng đuôi đập bộp bộp vào tay vịn ghế: “Đã bảo là không thể hiểu theo nghĩa đen mà! Câu này là bảo cô nương đọc sách có thể…”
Ngải Lâm rụt lại ghế tiếp tục nghịch cái màn hình điều khiển lừa tình nhập vai của mình.
Vu Sinh không thèm để ý cuộc đối thoại nhảm nhí giữa Ngải Lâm và Hồ Ly. Sau khi xem kịch vui một lúc, anh đứng dậy rời khỏi ghế ngồi, vừa giữ sự chú ý cần thiết để giám sát trạng thái phi thuyền, vừa thong thả rời khỏi sảnh điều khiển.
Trong một hành lang gần đại sảnh, anh tìm thấy Lộ Na đang thẩn thờ.
Vị “Thánh Nữ Nhân Tạo” này đang lặng lẽ đứng trước một cửa sổ quan sát — cửa sổ mạn khổng lồ chiếm gần hết một bức tường bên hông hành lang. Bên ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy một phần cấu trúc thân tàu Lữ Xá Dị Độ, một mô-đun hệ thống con kết nối với “tháp chính” đang trôi nổi cách đó không xa, cầu nối giữa hai bên tỏa ra ánh sáng mờ ảo chuyển động. Ngoài những thứ đó ra, bên trong không gian cong chỉ có bóng tối và hư vô vô tận.