Bỏng rát, đau đớn, những tiếng chửi bới lẫn trong tín hiệu hỗn loạn, những thông báo lỗi vang lên dồn dập trong chip logic, cùng với tiếng súng pháo rền vang trong cuộc hỗn chiến và tiếng lửa cháy bùng lên khi các công trình sụp đổ…
Cỗ máy đi bộ nặng nề bị một sức mạnh khổng lồ phi lý quật ngã xuống đất. Lão Kiều cảm thấy tất cả các đơn vị cảm biến của mình đều vừa trải qua một đợt phán định hư hỏng — lão khó khăn lắm mới kết nối lại được với cơ thể máy móc này, nhưng chỉ thấy trong khoang lái khói tỏa mù mịt, mọi thứ bên ngoài cửa quan sát đều hoang tàn và hỗn độn, hệt như đang ở trong một giấc mơ cuồng loạn và kỳ quái.
Binh lính đang giao chiến với một đạo quân trông giống như những quân bài tây. Những kẻ thù quái dị đó tựa như những mảnh giấy khổng lồ dựng đứng, gương mặt tô vẽ những lớp phấn màu như tạo hình kịch cổ điển, thân mình khoác những bộ lễ phục xanh đỏ lòe loẹt. Đạn bắn xuyên qua người chúng, tạo thành từng mảng lỗ thủng chi chít một cách dễ dàng, thế nhưng những “quân bài” này vẫn vượt qua lưới lửa, rồi bằng những động tác trượt đi quái gở, chúng vung những thanh đao kiếm mỏng dính như giấy nện vào lá chắn của máy đi bộ.
Một con rắn khổng lồ đang hoành hành trong biển lửa, thân hình to lớn lăn lộn nghiền nát mọi sinh linh trong phạm vi ảnh hưởng. Những binh lính lốm đốm đen xung quanh liều mạng nã đạn vào nó, nhưng đổi lại chỉ là một cú quật đuôi tùy ý, nghiền nát những binh lính nhân bản vũ trang đầy mình cùng bộ giáp thành một khối sắt vụn bẹp rúm.
Lại có những tiếng rít quái lạ truyền đến từ không trung, tựa như tiếng gào thét của quỷ ma trong lớp bụi mù dày đặc và u ám. Camera giám sát của máy đi bộ bắt đầu bắt được những bóng đen đang lao xuống từ tầng mây — những chiến cơ với hình dáng cổ xưa lao ra từ bóng tối, họng pháo khạc lửa quét sạch mặt đất, ngay sau đó bắt đầu ném bom bừa bãi xuống các dãy phố.
Hai chiếc máy đi bộ chiến thuật nhanh chóng phản ứng, nhấc nòng pháo kép quét lên bầu trời, đồng thời phóng ra vài loạt tên lửa phòng không hạng nhẹ loại “Ong mật”. Chúng dễ dàng bắn trúng những chiến cơ kiểu cũ trông như đến từ thời cổ đại kia. Đám chiến cơ nổ tung thành những quả cầu lửa lớn nhỏ trong bóng tối, nhưng không hề có mảnh vỡ nào rơi xuống — quả cầu lửa chỉ lóe lên rồi biến mất trong màn đêm, tan biến như những ảo ảnh.
Nhưng những quả bom trút xuống từ trên trời kia lại là thật. Cả vùng phố cổ bị bỏ hoang đang rung chuyển trong những tiếng nổ điếc tai. Biển lửa được gió nóng tiếp sức, sóng xung kích cuốn theo ngọn lửa quét sạch mọi thứ, hỏa hoạn chiếu rực thành phố cổ bị ruồng bỏ này sáng như ban ngày.
Giữa ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, cái bóng với mái tóc dài tung bay cuồng loạn lại một lần nữa lao ra. Toàn thân cô ta vặn vẹo rực cháy như một ngọn lửa, tay giơ cao quả cầu lửa cháy rực như nắng gắt. “Hỏa Sài” vừa điên cuồng ném những khối lửa vào mọi vật thể sống trong tầm mắt, vừa nhìn cảnh đám binh lính lốm đốm đen chạy trốn khắp nơi mà cười ha hả. Trong đống đổ nát vang vọng tiếng hét của cô ta: “Tiên sinh! Có mua diêm không! Có mua diêm không? Có – mua – diêm – không?!”