Trên bầu trời vùng Giao Giới, “Cầu Giới” vươn dài từ những chiều không gian xa xôi vẫn không ngừng “sinh trưởng”. Những chất ô nhiễm rỉ ra từ tàn tích của vị Thần Ngoại cổ đại vẫn không ngừng ăn mòn tấm khiên bảo hộ khổng lồ. Trên bề mặt tấm khiên, vô số vết nứt lớn nhỏ không ngừng lan rộng, những bóng tối sền sệt thấm qua các khe nứt rơi xuống thành phố, hóa thành những ảo ảnh điên loạn đáng sợ.
Sương mù lan tỏa, thành phố từng khu một bắt đầu “đảo lộn”. Để bảo vệ Giới Thành ở tầng hiện thực, Cục Đặc Nhiệm buộc phải thay thế ngày càng nhiều khu vực bị sương bao phủ bằng thực tại. Dù họ cố gắng khôi phục những vùng đã được thanh tẩy càng nhanh càng tốt, nhưng cùng với sự lan rộng của ô nhiễm, những “vùng sương” trong thành phố vẫn không ngừng gia tăng.
Giờ đây, ranh giới giữa thực và ảo trên toàn thành phố đang dần trở nên mờ nhạt. Những làn sương dày đặc loang lổ lan tỏa khắp các con phố, Thành Phố Sương và Giới Thành hiện thực đan xen tồn tại. Trong sâu thẳm sương mù, mọi tòa nhà và con đường dường như bị bao phủ bởi một lớp ánh sáng kỳ ảo.
“Tiêu rồi… lần này chắc thật sự toi đời…”
Lạc nhìn quanh, nghe tiếng đạn pháo nặng nề vang lên từ phía xa, nghe thấy âm thanh chói tai của tấm khiên bảo hộ sắp vỡ trên đầu, cuối cùng không nhịn được mà lẩm bẩm. Ngay lúc cô đang than thở, một đám bóng tối lang thang từ khu phố gần đó đã phát hiện ra “con mồi” ở đây.
Những bóng tối đó gần như đã mất hết hình dạng con người, trông giống như quái vật từ cơn ác mộng của Thần Ngoại — tập hợp mọi nỗi sợ hãi của con người về cái chết và tận thế. Chúng vặn vẹo, biến dạng, lao về phía này với dáng vẻ kinh hoàng dọc theo những tòa nhà và con đường méo mó.
Nhưng ngay giây phút sau, Lạc lại thấy một nhóm thực thể khác xuất hiện trong sương — bầy sói từ Rừng Đen hiện ra như từ hư không, không chút do dự xông thẳng vào đám quái vật đang tụ tập.
“Bạch Tuyết, cậu chuẩn bị xong chưa?” Tiểu Hồng Mạo tranh thủ quay đầu hỏi cô gái tóc ngắn đứng không xa.
Cô gái tóc ngắn vẫy tay không quay lại: “Xong rồi xong rồi, mọi thứ đã sẵn sàng, bảo lũ sói của cậu tránh bị giẫm phải đấy—”
Ngay lập tức, Lạc nghe thấy tiếng bước chân nặng nề cùng mùi sấm sét và lửa thiêu đốt không khí.
Cảm nhận được uy lực khủng khiếp đang ập xuống, Lạc ngẩng đầu lên, sững sờ.
Cô thấy bảy bóng hình khổng lồ bước ra từ sương mù — khoác lên mình bộ giáp làm từ sấm chớp, lửa, thép và băng giá, râu tóc dựng đứng, trông như những vị thần trong truyền thuyết cổ đại bước đi trên mặt đất.
Vừa mới nghĩ mình sắp chết, tên tiên tinh xui xẻo này giờ đứng hình, nhìn đứa bé gái chưa đến tuổi trưởng thành bị một trong những Người Khổng Lồ Sấm dùng ngón tay nhấc lên vai. Rồi bảy “sinh vật thần thoại” này, dưới sự chỉ huy của cô bé, bắt đầu quần thảo khắp khu phố, đập tan từng đám bóng tối quái dị.
Lạc đứng im một lúc, cuối cùng không nhịn được hét lên: “Cái quái gì thế này?!”
“Bạch Tuyết và bảy Người Khổng Lồ Sấm đấy,” Tiểu Hồng Mạo trả lời như chuyện hiển nhiên, nhưng rồi chợt nhớ ra, “À phải rồi, mấy kẻ cực đoan như cậu chắc không đọc truyện thiếu nhi…”
Lạc tức giận: “Tôi đã nói tôi là nhà khoa—”