Từ khi đặt chân lên đại đạo tu chân, thời gian mênh mông đã trôi qua hàng ngàn năm, Vân Thanh Tử đã chứng kiến quá nhiều thế sự đổi thay, lạnh ấm tình người, sinh ly tử biệt, cũng từng thân chứng qua không biết bao nhiêu phong sương vũ tuyết, trầm luân thăng trầm. Đối với nhân sinh, hắn vẫn có không ít cảm ngộ cùng kiến giải.
Nhưng mà, cái thứ gọi là ‘cảm giác sau khi chết’ này tổng kết lại thực sự rất khó…
Đặc biệt là quá trình này hoàn toàn không giống như hắn tưởng tượng chút nào.
“Thả lỏng đi, lần đầu đến đây ai cũng như vậy, cảm thấy bối rối là chuyện bình thường,” Vu Sinh cũng nhìn ra sự hoang mang trong ánh mắt Vân Thanh Tử, cười nói, “Tất nhiên, những người đến đây trước đây nhiều nhất cũng chỉ là tâm trí cận kề cái chết một chút, còn như ngươi thực sự chết rồi mới đến… xác thực là lần đầu tiên…”
Vân Thanh Tử ngồi trên ghế dài trong đại giáo đường, do dự một hồi lâu mới nhìn vào mắt Vu Sinh mà nói: “Đạo hữu, lẽ nào ngài là Thần Quân chưởng quản thế giới sau khi chết này?”
“Thần Quân? Không phải không phải, ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là một kẻ bình thường… thôi được, có lẽ cũng không bình thường lắm, nhưng ta xác thực chỉ là một con người,” Vu Sinh vẫy tay, lại chỉ chỉ xung quanh, “Nhưng chỗ này xác thực là của ta. Ngươi có thể coi nơi này như ‘động phủ’ của ta, nó có chút đặc biệt, có thể dung nạp linh thể tiến vào…”
Vu Sinh liền đại khái giới thiệu tình huống của Linh Hồn Khoáng Dã với lão nhân trước mặt, thuận tiện nhắc tới nguyên nhân có thể khiến đối phương sau khi chết đã đến được nơi này (Thụ Huyết). Trong suốt quá trình, Vân Thanh Tử đều không mở miệng, hắn chỉ đặc biệt chăm chú lắng nghe, tựa hồ như… hàng ngàn năm trước, lần đầu tiên theo sư phụ đặt chân vào con đường đạo thuật vậy.
Vân Thanh Tử nhìn vào mắt Vu Sinh, nhìn kẻ tồn tại không rõ lai lịch trước mặt này, người đang nghiêm túc biểu thị mình là ‘con người’, thậm chí còn thử biểu thị mình là ‘con người bình thường’ (bất thành).
Vu Sinh đã nói với hắn rất nhiều thứ, trong đó phần lớn đều thành khẩn đáng tin, nhưng riêng câu nói ‘ta là người’ này, độ tin cậy trong lòng Vân Thanh Tử tuyệt đối là số không.
Lão đầu này một đời chứng kiến nhiều rồi, hắn kiên định tin rằng vị này trước mặt, cho dù là bê tông số 42 cũng không thể là người!
Người có ai như vậy sao?!
Nhưng theo lúc Vu Sinh hứng thú nói rất nhiều chuyện liên quan tới mảnh Linh Hồn Khoáng Dã này, lại nói một ít kiến thức về ‘Thụ Huyết’, Vân Thanh Tử nhanh chóng dẹp xuống sự xung động muốn mở miệng chất vấn trong lòng.
Là người thì là người vậy, tổng tốt hơn thực sự là thứ gì khác.
Sau đó, Vu Sinh lại giới thiệu một chút về Luna bên cạnh, cùng Ngải Lâm trong bức họa.
Trước đó, nhờ vào đôi mắt của những ‘tu sĩ áo đen’ kia, Vân Thanh Tử đã ‘thấy’ qua dáng vẻ của bọn họ ở thế giới hiện thực, nhưng đến được Linh Hồn Khoáng Dã này, hắn thực sự không nhận ra bọn họ.