Thung lũng Nhà Trọ, Trung tâm Cổng Dịch Chuyển, ban công nối với hành lang bên ngoài tầng hai của Kim tự tháp lớn.
Màn mưa vĩnh hằng của Thú Tịch và thành phố không ngủ sầm uất trong đêm tối đúng là một cảnh quan ngoài hành tinh khiến người ta cảm thấy khá mới lạ, nhưng ở lâu trong một nơi mưa dầm dề mãi không dứt như thế vẫn không tránh khỏi khiến người ta cảm thấy hơi ngột ngạt – sau khi trở về thung lũng trời quang mây tạnh này, Vu Sinh cảm thấy tâm trạng của mình thả lỏng được rất nhiều.
Đứng ở mép ban công bên ngoài Kim tự tháp Trung tâm, Vu Sinh hít sâu một hơi không khí trong lành đặc trưng của thung lũng, lòng khoan khoái nhìn ra xung quanh.
Thị trấn cổ tích không xa đang tắm mình trong ánh sáng trời, những tòa kiến trúc kỳ diệu đầy trí tưởng tượng đủ loại trông có vẻ lại nhiều hơn vài tòa so với trước đây, các kỵ sĩ của Quốc vương đang tuần tra giữa thị trấn và khu rừng, bầy sói của Cô Bé Quàng Khăn Đỏ thì đang đuổi nhau chạy trên cánh đồng hoang, Người Đẹp Ngủ Trong Rừng đang cắt tỉa bụi hoa hồng sum suê trước nhà mình, rồi đột nhiên một chiếc máy bay không người lái màu bạc xám vượt qua bầu trời thị trấn, bay thẳng về phía cuối thung lũng, bên dưới máy bay không người lái buộc một giỏ đầy ắp điểm tâm và một chiếc rìu mới tinh, rõ ràng là định đem những món quà này tặng cho người thợ săn và những chú sóc trong rừng.
Trên cánh đồng giữa thị trấn và Trung tâm Cổng Dịch Chuyển, Luna đang dẫn một đám đầu búp bê nhận biết các loại cây trồng trên ruộng – cô ấy vẫn mặc bộ “đồ tu” có được ở Thú Tịch, trông có vẻ khá thích bộ quần áo mới này, còn lũ trẻ con vây quanh cô rõ ràng đã quen với vị “tỷ tỷ” hình dáng kỳ lạ này rồi, chúng chạy nhảy xung quanh cô, trông vô cùng vui vẻ.
Trên ban công gần đó, Hồ Ly vừa mới dựng lên một cái giá phơi quần áo dài, giờ đang mượn ánh sáng trời trong vắt của thung lũng và làn gió nhẹ thổi qua, thiếu nữ yêu hồ vừa ngâm nga một bài hát không tên vừa vui vẻ treo những cái đuôi vừa giặt xong lên giá một cách ngay ngắn – tám cái đuôi cáo lông lá trên giá đung đưa nhẹ theo gió, ở giữa còn kẹp một chiếc váy nhỏ dành cho búp bê.
Ngải Lâm (Thép Vằn) vừa tắm xong thì đang ngồi khoanh chân trên đầu trụ lan can mép ban công, cô ấy thay bộ quần áo mới, tóc vẫn còn hơi ướt, khi làn gió thổi tới, cô ấy ngẩng đầu đón gió, hướng về phía gió thổi tới thích thú nheo mắt lại, trên mặt hiện lên nụ cười ngốc nghếch.
“Tự kỷ vẫn thích trời nắng hơn!” Tiểu nhân ngẫu đột nhiên quay đầu lại, với vẻ mặt nghiêm túc nói với Vu Sinh, “Bên Thú Tịch mưa không ngừng, tự kỷ luôn cảm thấy khớp xương của mình trong môi trường như thế sớm muộn gì cũng bị mốc.”
Vu Sinh cười lên, đi tới xoa xoa đầu tóc của Ngải Lâm.
“Nghỉ ngơi cũng khá nhiều rồi, nên làm việc chính rồi.”
“Tốt quá!” Ngải Lâm lập tức vui vẻ nói, rồi trực tiếp từ đầu trụ lan can nhảy lên vai Vu Sinh, sau đó lại quay đầu vẫy tay hết sức với Hồ Ly, “Con cáo ngốc!”