Nguyên Linh Chân Nhân thốt lên một tiếng ‘không ổn’, thân ảnh đã hóa thành một đạo linh quang hư ảo, trông như sắp bay về phía Trấn Ma Tháp trong giây lát – nhưng hắn còn chưa kịp rời đi, Vu Sinh đã vung tay mở ra một cánh cửa ngay bên cạnh, phía đối diện cửa chính là cảnh tượng khu vực thu dung lõi của Trấn Ma Tháp.
“Đi từ đây nhanh hơn.” Vu Sinh vừa chống cửa vừa nói rất nhanh.
Thân ảnh Nguyên Linh Chân Nhân lập tức hiện nguyên hình từ trong quang mang, trợn mắt nhìn cánh cửa thông thẳng đến khu thu dung cấp cao nhất mà Vu Sinh mở ra, trong một giây trăm cảm xúc dâng trào…
Tuy nhiên hắn cũng biết bây giờ không phải lúc để tính toán những ‘chi tiết kỹ thuật’ này, vào khoảnh khắc cánh cửa mở ra, hắn đã từ những chi tiết nhỏ trong cảnh vật bên kia cửa phát hiện ra Trấn Ma Tháp bên trong e rằng thật sự có dị thường, liền bước chân đi về phía trước, vừa đi vừa nhanh chóng nói với Huyền Triệt và những người khác bên cạnh: “Huyền Triệt, ngươi lập tức đến Khuyết Vân Cung tổ chức đệ tử hộ sơn, kiểm tra các trận nhãn của hộ sơn đại trận. Nguyên Hạc, ngươi giúp phong trấn chu vi Linh Sơn, tuyệt đối đừng để ‘thứ bẩn thỉu’ chạy ra ngoài núi. Đại sư huynh…”
Hắn đứng ở cửa nhìn về Nguyên Hạo Chân Nhân, lời chưa nói hết thì người sau đã khẽ gật đầu: “Đừng hoảng, sư huynh những năm này tuy thân vướng lao ngục, nhưng công phu đánh nhau thì chưa từng bỏ phế, thật có thứ gì tiểu bối không xử lý được xuất hiện, ta ngăn cản chính là.”
“Tốt, ta thấy trong Trấn Ma Tháp mạch lưu ẩn ẩn bất ổn, nhưng không biết vì sao đến nay vẫn chưa vang lên cảnh báo, tình huống thật sự quỷ dị, mọi người nhất định phải cẩn thận!”
Nguyên Linh Chân Nhân ném xuống một câu như vậy, thân ảnh đã nhanh chóng xuyên qua cánh cửa.
Vu Sinh thì lật tay lại mở ra một cánh cửa khác thông đến đại điện Khuyết Vân Cung, gọi Huyền Triệt đang chuẩn bị cất cánh: “Ngươi đi từ đây, cái này nhanh…”
Huyền Triệt cũng không kịp nói gì, chắp tay xá rồi chạy vào trong cửa, Nguyên Hạc Chân Nhân bên cạnh thì trợn mắt nhìn cảnh tượng này, bất giác thốt ra một câu: “…Có cửa đi đến ‘Trấn Sơn Quan’ không? Ở bên cạnh Thập Phương Các.”
Vu Sinh suy nghĩ một chút, vung tay nhanh chóng: “Chỗ đó không quen, chưa từng đến, ngươi tự chạy đi.”
Nguyên Hạc Chân Nhân chớp mắt, giây sau đã hóa thành hào quang sắc màu, quay đầu bay vào sâu trong biển mây.
Trên Quan Vân Đài, Ngải Lâm vươn cổ nhìn hào quang sắc màu lúc Nguyên Hạc Chân Nhân rời đi, lại không nhịn được nhìn về hướng Trịnh Trực vừa chỉ tay nãy giờ, do dự mở miệng: “Thật sự sẽ có vấn đề sao? Bây giờ nhìn vẫn như mọi thứ đang bình thường…”
Kết quả tiểu nhân ngẫu chưa nói hết, một thứ âm thanh ầm ầm quái dị, tựa như thứ gì đó to lớn đang chầm chậm di chuyển trong biển mây và nghiền nát sơn thể bỗng nhiên vang lên từ giữa các ngọn núi, mà đi cùng với trận âm thanh quái dị này, càng có những chấn động ẩn ẩn truyền đến từ sâu trong lòng đất, ở giữa còn xen lẫn những âm thanh dị thường tựa như hơi thở của mãnh thú và vạn tiếng ồn!