Cuộc thẩm vấn trong phòng bên cạnh vẫn tiếp diễn, và càng lúc càng có nhiều sự thật kinh ngạc dần lộ diện theo thời gian.
Một đường thời gian dần hiện ra rõ ràng trước mắt Vu Sinh và Bách Lý Tình.
Lý thuyết về “thế giới bệnh nhập cao hoang” vốn là một khái niệm mà Sùng Thánh Ẩn Tu Hội đã có từ đầu, và tất cả các hành động cũng như nghiên cứu sau này của họ nhắm vào Ác Thần Hắc Ám thì bắt nguồn từ “Hố Khổng Lồ A-Đạt-Nhĩ” bí ẩn mười bảy năm trước, cùng với thi hài thiên thần được tìm thấy dưới đáy hố – “Bộ Xương Không Bóng”. Trong nghiên cứu, họ cho rằng các mảnh vỡ của Ác Thần Hắc Ám, tức “Chất Xúc Tác Thiên Thần”, có thể được dùng để “chữa lành” thế giới này. Tuy nhiên, hoạt tính của Chất Xúc Tác Thiên Thần tìm thấy trong Hố Khổng Lồ A-Đạt-Nhĩ đã suy giảm, vì vậy họ lại nhắm đến An-Ca Ngải-Lạp…
Và đó đã là chuyện mười năm trước. Để có được “Chất Xúc Tác Thiên Thần” của An-Ca Ngải-Lạp, họ đã mai phục ở Vùng Giao Thoa suốt mười năm trời.
“Các ngươi biết về sự tồn tại của ‘An-Ca Ngải-Lạp’ từ đâu?”
Trong bóng tối, giọng nói của người thẩm vấn vang lên bình thản, chứa đựng uy năng linh tính mạnh mẽ, không ngừng làm suy yếu sức mạnh tinh thần của tín đồ Ẩn Tu Hội kia, khiến hắn một khi bắt đầu trả lời thì rất khó tái thiết lập được hàng rào phòng thủ tâm lý.
“… Tình báo đến từ tín đồ Thiên Thần Giáo, từ một cuộc trao đổi rất lâu trước đây.”
“Các ngươi và Thiên Thần Giáo đã đạt được hợp tác?” Người thẩm vấn hơi nghiêng người về phía trước, “Các ngươi muốn ‘thi hài’ của Ác Thần Hắc Ám, đối với Thiên Thần Giáo mà nói đó là hành vi báng bổ không thể chấp nhận được. Lẽ nào họ lại sẵn lòng tiết lộ bí mật của ‘Chúa’ cho các ngươi?”
“Chúng tôi thực sự có bất đồng, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi không thể lợi dụng lẫn nhau,” tên tà giáo trên ghế cúi gằm đầu, từ từ mở miệng, “Hơn nữa, họ cũng không biết sự thật về ‘Chất Xúc Tác Thiên Thần’ – chúng tôi giải thích nó như một loại ‘tặng phẩm’ nào đó mà Ác Thần Hắc Ám để lại, và Ẩn Tu Hội hy vọng có được tặng phẩm này. Ngoài ra, chúng tôi không tiết lộ bất kỳ chi tiết nào, nên họ đã hiểu lầm rằng Ẩn Tu Hội cũng có ý quy y, từ đó vui vẻ hợp tác.”
“Ồ, vậy là các ngươi còn lừa dối cả ‘đối tác’ của mình sao?”
Nghe câu này, người đàn ông mặt mày tái nhợt trên ghế bỗng hiện lên một nụ cười, hắn lắc đầu, giọng điệu đầy chế nhạo: “Lừa dối? Âm thanh của thiên thần sớm đã thiêu rụi lý trí của những tín đồ Thiên Thần Giáo kia. Vốn dĩ đã là phàm nhân đầy khiếm khuyết, giờ đây ngay cả trong linh hồn cũng đã sinh mủ. Sự lừa dối của chúng tôi với họ ngược lại là một sự cứu rỗi… Đúng vậy, đó không phải là lừa dối, đó là kéo họ trở lại từ con đường sai lầm. Và chúng tôi thực sự có lừa dối không? Tại sao tàn hài của Ác Thần Hắc Án sau khi chết lại không thể được tính là ‘tặng phẩm’ của Ngài? Suy cho cùng… đó là một món quà, chỉ là người tặng không tự nguyện mà thôi.”