Sau khi dọn dẹp xong bát đũa, Vu Sinh liền dẫn Hồ Ly và Ngải Lâm mở cửa thẳng đến thung lũng, tới bên trên bệ truyền tống.
Lần này, Vu Sinh mang theo cả ba Ngải Lâm tới.
Lý do là con rối nhỏ muốn tự tay hoàn thành mấy phần chính trong nghi thức, bao gồm vẽ trận pháp phức tạp, bỏ nguyên liệu luyện kim, thậm chí một phần công việc tạo hình – với kích thước hiện tại của nàng, muốn hoàn thành nhiều nhiệm vụ phức tạp như vậy thì một cơ thể chắc chắn không đủ xoay xở.
Lần này, Vu Sinh bọn họ phải nâng cao ‘độ hoàn thiện’ của việc tạo tác càng nhiều càng tốt, tránh tối đa mọi phần có thể dẫn đến khuyết tật.
“Vẫn là ở đây sao?” Ngải Lâm nhìn quanh, tìm thấy góc bệ hồi trước đã tạo cơ thể cho mình, “Khá hợp đấy.”
“Đợi chút ta dựng tường trước, phòng gió lớn thổi tắt nến,” Vu Sinh vừa nói vừa bắt đầu tập trung chú ý, vừa điều khiển bệ ‘mọc’ lên vừa lẩm bẩm, “Biết thế hồi trước không tháo tường đi…”
“So với chuyện này, ngươi nên mau mau xây cái ‘thần miếu’ trong kế hoạch của ngươi lên, sớm đã nói muốn xây cái trạm trung chuyển gì đó ở đây, giờ trên bệ vẫn trơ trọi chỉ có mỗi cái cửa, đến cả cái rào chắn cũng không có,” Ngải Lâm lẩm bẩm, “Ta đề nghị ngươi đừng có cả ngày ôm khư khư mấy tấm ảnh kiến trúc sử thi trên mạng về nghiền ngẫm nữa, ít nhất cũng dựng lên cái hộp diêm đi…”
Vu Sinh trán đổ mồ hôi lạnh, trong lòng bảo thảo nào lúc mình thường tìm ảnh kiến trúc con rối nhỏ này luôn có biểu cảm kỳ quái nằm bên cạnh nhìn, hóa ra nàng sớm đã đoán được mình định dùng để tham khảo xây nhà…
Nhưng mồ hôi lạnh là mồ hôi lạnh, công việc trong tay hắn vẫn không dừng lại.
Kèm theo tiếng ma sát đá và chấn động nhẹ dưới chân, mặt đất xung quanh như vật sống dâng lên hạ xuống rồi bắt đầu mọc lên nhanh chóng.
Hắn xây tường tạm thời, để che gió trong thung lũng, lại dựng lên một bệ có kích thước phù hợp ở khoảng trống giữa, làm bàn luyện kim, sau đó liền bảo Hồ Ly đặt thứ cần thiết từng thứ một lên bàn.
Nến nghi thức vặt được từ Cục Đặc Nhiệm, dầu thánh, hương liệu, bụi pha lê, mực…
Toàn là nguyên liệu luyện kim cấp cao nhất có thể tìm thấy ở Vùng Giao Thoa, có mấy thứ thậm chí là bảo vật nội cung của Cục Đặc Nhiệm, trên thị trường không mua được.
Phải nói, hàng cao cấp này đúng là khác với đồ mua ở cửa hàng năm tệ – ngay cả bao bì cũng không cùng một tầng lớp, có mấy loại hương liệu nghi thức thậm chí được đựng trong hộp mạ vàng có hiệu quả phong ấn, Vu Sinh nhớ hồi trước mình mua chỉ dùng chai nhựa…
Đủ loại nguyên liệu cao cấp xếp thành hàng trước mắt, con rối nhỏ nhìn mắt đã dại ra, quay đầu nhìn Vu Sinh trong ánh mắt toàn là kinh ngạc: “Ngươi rốt cuộc đã vặt được bao nhiêu đây?!”