Thật lòng mà nói, Tống Thành thực ra cũng không để tâm Vu Sinh đòi những thứ gì – xét cho cùng cũng đã ‘hợp tác’ nhiều lần như vậy rồi, hắn giờ đã hoàn toàn hiểu rõ thái độ của Cục trưởng đối với Vu Sinh, điều duy nhất hắn lo lắng là thứ này hơi nhiều, dễ làm người ta ‘chướng bụng’, nhưng khi tận mắt thấy Hồ Ly ba hồi hai cái đã gặm sạch một cái đùi gà chỉ còn trơ xương thì hắn liền không còn chút lo lắng cuối cùng đó nữa…
Ngược lại, Vu Sinh thì có chút ngại ngùng, sau khi xiên nướng được đưa lên, hắn còn ngượng ngùng liếc Tống Thành một cái: “Thật cho à? Ngươi không hỏi một tiếng?”
“Miễn là ngươi đừng nướng ta là được,” Tống Đội trưởng mặt mày nghiêm túc, cố gắng khống chế bản thân phớt lờ đi động tĩnh Hồ Ly bên cạnh đang xơi xiên, “Cục Đặc Nhiệm bọn ta nhất quán xuất phát từ góc độ thực dụng…”
Vu Sinh hề hề cười một tiếng, tùy tay gom hết các nguyên liệu giả kim thuật khác mình cần vào trong đuôi của Hồ Ly, rồi bước tới bên cạnh mấy thi thể tín đồ Thiên Sứ giáo kia.
Thời gian chết của mấy tên tà giáo đồ này không phải lâu lắm, theo ước tính thì nghi thức điên cuồng ‘tự hiến tế’ kia nên xảy ra vào tối hôm trước, Vu Sinh cho rằng năng lực ‘Giao Lưu Với Người Chết’ của mình đối với những thi thể ‘tươi’ như vậy hẳn sẽ rất hiệu quả.
Hắn rạch một đường trên lòng bàn tay của một tên tà giáo đồ, máu chưa hoàn toàn đông đặc từ vết thương từ từ thấm ra.
Hắn nhẹ nhàng hít một hơi, đưa tay chạm vào dòng máu đã nguội lạnh kia, lẩm bẩm nhẹ như đang nói một mình: “Nào, hai ta nói chuyện chút.”
Trong chớp mắt, thế giới thuộc về người chết, đông cứng và phai màu, giáng xuống.
Tất cả mọi thứ xung quanh đều biến thành màu đen trắng xám đơn điệu, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, dòng máu lạnh lẽo thiết lập nên một kênh tạm thời, Vu Sinh chợt choáng váng một cái, đợi đến khi tầm mắt ổn định, hắn thấy tên tín đồ Thiên Sứ giáo nằm trên bàn giải phẫu kia đã trống rỗng mà cứng đờ mở mắt, và đang nhìn chằm chằm vào mình.
Ánh nhìn dị chất hóa này khiến người ta rợn tóc gáy.
“Ta…” cổ họng tên tà giáo đồ truyền đến tiếng ồn ào khàn khàn trầm thấp, giống như một cái vỏ rỗng phát ra tiếng vang trống rỗng, “Ta nên trở về trong vòng tay của Chúa rồi…”
“Ta không biết người chết rốt cuộc nên đi đâu, nhưng bây giờ ngươi bị ta chặn lại rồi,” Vu Sinh mỉm cười, nhìn cái thân xác đang nói chuyện kia, “Ngươi đã tự hiến tế bản thân cho Anka Aila – là vì cái gì?”
Tựa như mấy chữ ‘Anka Aila’ đột nhiên tạo ra kích thích, cái thân xác mê muội kia bỗng mở to mắt, hắn nhìn chằm chằm vào Vu Sinh, dường như đang cố gắng phân biệt người trước mặt rốt cuộc là ai, lại giống như muốn hiểu rõ chuyện xảy ra trên người mình, thế nhưng sự hỗn loạn của người chết xâm chiếm hắn, tên tà giáo đồ này cố gắng giãy giụa mấy giây, những suy nghĩ và ký ức mãnh liệt nhất trước khi chết của hắn cuối cùng vẫn mở toang cửa cho Vu Sinh –