Vu Sinh cảm thấy hơi bối rối, thái độ trịnh trọng và thận trọng mà nhân viên trong phòng thí nghiệm thể hiện khi tiếp nhận mẫu vật vượt xa dự kiến của hắn – lúc lấy đi mảnh giấy kia thì còn bình thường, nhưng lúc sau đó mang đi cục sắt kia thì rõ ràng không ổn lắm rồi.
…Những thứ mang ra từ số 66 Đường Ngô Đồng, hóa ra lại khiến Cục Đặc Nhiệm đề phòng cao độ như vậy sao?
Trong đầu Vu Sinh lóe lên nhiều ý nghĩ, nhưng hắn biết Từ Giai Lệ trước mắt chắc chắn sẽ không tiết lộ gì – hơn nữa ước chừng dù đối phương muốn tiết lộ cũng chẳng có gì để tiết lộ, xét cho cùng vị mãnh nam này rốt cuộc cũng chỉ là một nhân viên chiến đấu kỳ cựu, chắc không tiếp xúc được với quá nhiều bí mật cốt lõi.
Vì vậy Vu Sinh cũng chẳng nói gì, nhìn người phòng thí nghiệm mang đồ vào trong rồi hắn thở phào, quay đầu nhìn Từ Giai Lệ: “Giao cho họ là xong phải không? Ta còn tưởng mình có thể tham quan quá trình…”
“Đương nhiên có thể tham quan, nhưng phải ở phòng quan sát bên cạnh,” Từ Giai Lệ cười nói, “Bên trong này rốt cuộc là phòng thí nghiệm an toàn cấp cao, muốn vào thì phiền phức lắm, thay quần áo khử tĩnh điện tiêm thuốc ngăn chặn lý trí gì đó, cả một quy trình xuống tới nửa giờ đồng hồ, hơn nữa chỉ người được đào tạo chuyên môn mới có thể vào khu vực vận hành, không đáng bỏ công đâu.”
Vừa nói, hắn vừa giơ tay chỉ cánh cửa khác trên hành lang bên cạnh: “Đi theo ta đi, từ phòng này có thể nhìn thấy tình hình trong phòng thí nghiệm, tài liệu ngươi cần cũng đã gửi qua rồi, ngoài ra… Cục trưởng chúng tôi cũng đang đợi ngươi.”
“Cục trưởng các ngươi? Bà ấy lại tự mình tới sao?” Vu Sinh hơi bất ngờ, vừa dẫn Hồ Ly và Ngải Lâm đi về phòng bên cạnh vừa mở miệng, “Ngại quá, cứ làm phiền bà ấy mãi…”
Từ Giai Lệ chỉ cười cười, cũng không nói thêm gì, dẫn Vu Sinh một đoàn đến cửa phòng quan sát bên cạnh rồi hắn giơ tay gõ cửa, báo cáo một tiếng liền lùi nửa bước ra sau: “Ta không vào nữa, cục trưởng tiếp đãi khách không thích bị quấy rầy.”
Vu Sinh ừ một tiếng, thuận tiện cảm ơn công việc hướng dẫn của đối phương, liền đứng trước cửa chỉnh sửa biểu cảm một chút, đẩy cửa bước vào.
Trước mắt là một căn phòng hình chữ nhật không rộng lắm, trải sàn gỗ màu nâu nhạt và giấy dán tường màu xanh nhạt, ánh đèn sáng rõ, nhiệt độ thoải mái.
Vì bản chất chỉ là “phòng quan sát” phụ thuộc phòng thí nghiệm, đồ đạc trong phòng đơn giản mộc mạc, ngoài một số bảng điều khiển và thiết bị giám sát lắp sát tường không rõ tác dụng ra, chỉ bày một cái bàn và vài chiếc ghế dường như tạm thời mang vào.