Vừa bước vào Rừng Đen, Vu Sinh không vội vã đi lại ngay mà thận trọng đứng nguyên tại chỗ, trước tiên dành vài giây để cảm nhận cẩn thận… “khí tức” xung quanh.
“Chó sói” vẫn chưa xuất hiện, trong rừng vô cùng yên tĩnh, từ phía xa thỉnh thoảng vọng lại những âm thanh nhẹ nhàng của gió thổi lá cây hay chim muông thú dạo chơi, trên bầu trời vẫn còn sót lại một chút ánh hồng, hoàng hôn vẫn chưa kết thúc, và trong những bóng tối của khu rừng không hề có ác ý nào ngưng tụ.
Có vẻ như Rừng Đen vẫn chưa phản ứng với “kẻ xâm nhập” đột ngột xuất hiện như hắn.
Nhưng đứa trẻ kia, kẻ đã lún sâu vào tận trong rừng rồi thì sao? Cô bé tên “Tiểu Tiểu” kia, môi trường xung quanh cô bé bây giờ như thế nào? Rừng Đen sẽ hiển hiện những giai đoạn khác nhau cho mỗi “Cô Bé Quàng Khăn Đỏ” bước vào nơi này? Hay bản thân nó là “phân khu”?
Trong đầu Vu Sinh lóe lên vô số câu hỏi trong chớp mắt, sau đó hắn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên cạnh, một bóng hình màu đỏ lọt vào tầm mắt, đó là thiếu nữ mặc áo khoác đỏ sẫm.
Mấy con sói đen nhánh hiện ra từ những bóng tối xung quanh, liên tục đi vòng quanh, đánh hơi xung quanh thiếu nữ áo đỏ. Có lẽ bị ảnh hưởng bởi Rừng Đen, những con sói bóng này trông còn bồn chồn hơn cả trong thế giới thực, ngay cả đường viền thân hình cũng đang rung lắc nhanh chóng, trông rất bất ổn.
Ngay cả xung quanh cơ thể của chính Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, dường như cũng có một lớp bóng tối không tan đang bám lấy. Chiếc áo khoác màu đỏ sẫm của cô trong bóng tối trông mờ ảo, tựa như có một thân thể khác, hay một “tư thái” khác, đang chồng lên người cô.
Vu Sinh không nhịn được nhìn cô thêm vài giây: “…Ta chỉ nhìn thôi đã cảm thấy trạng thái của ngươi không ổn lắm rồi.”
Rồi hắn thấy thân thể thiếu nữ run lên bần bật trong chớp mắt, cô quay đầu lại một cách đột ngột, nhìn về phía này như thấy ma vậy.
Chính Vu Sinh cũng bị phản ứng của đối phương giật mình: “Ờ, ta mở miệng là hơi đột ngột thật nhưng ngươi cũng không đến nỗi…”
“À, xin lỗi,” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lúc này mới chậm chạp phản ứng lại, biểu cảm ngượng ngùng quay mặt đi, “Bình thường trong Rừng Đen, ngoài sóc ra ta chẳng nghe thấy tiếng của bất kỳ ‘người’ nào, đột nhiên quên mất ngươi cũng vào rồi.”
Vu Sinh: “…Được thôi, hợp lý.”
“Nhưng mà ngươi thực sự vào rồi à?!” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lại không nhịn được nhìn lên nhìn xuống “người lớn” trước mặt, dù lúc này đã phản ứng lại, trong ánh mắt cô lại càng hiện lên vẻ khó tin, ngay sau đó cô lại bổ sung thêm một câu, “Ta vẫn là lần đầu tiên ở đây gặp được người ngoài chính mình ra.”