Một cô gái xinh đẹp tóc đen, ánh mắt trong veo, mặc bộ trang phục nam giới không vừa vặn, đi trên đường phố tò mò ngó nghiêng khắp nơi, trong tay ôm một con rối Gothic tỏa ra bầu không khí quỷ dị như chết không nhắm mắt. Một tổ hợp như vậy xuất hiện ở nơi đông người qua lại quả thực hơi nổi bật — thú thật mà nói, Vu Sinh cảm thấy mình dường như đã đánh giá thấp “độ khó” của việc đồng thời dẫn Hồ Ly và Ngải Lâm ra ngoài lần này.
Hắn đã không nhớ rõ dọc đường có bao nhiêu ánh mắt tò mò lướt qua rồi, một phần tất nhiên rơi vào Hồ Ly đang ngó nghiêng khắp nơi, nhưng một nửa còn lại đều đang nhìn hắn.
Nhưng Vu Sinh vẫn phải cắn răng chịu đựng, đi cùng cô gái hồ ly bên cạnh, bởi vì cô ta thực sự chẳng biết gì cả.
Cô ta thậm chí còn không biết tiền của thế giới này trông như thế nào — thực tế mà nói, việc cô ta biết mua đồ phải trả tiền đã là khá tốt rồi, điều này còn nhờ vào việc nhiều nhiều năm trước, cô ta cũng từng sống trong một xã hội văn minh nào đó.
Mà từ một phương diện khác, sự khác biệt giữa trật tự xã hội trong ký ức của Hồ Ly và Giới Thành lại luôn mang đến những rắc rối bất ngờ.
Ví dụ như khi đi ngang qua bãi đỗ xe, cô ta đặc biệt tò mò tại sao bên trong đỗ nhiều “tiên dư” như vậy mà vẫn có thể yên tĩnh đến thế, và những chiếc xe kia đều kiên nhẫn đến vậy — thật mà nói, khi nghi vấn này của cô ta vừa lóe lên, Vu Sinh thậm chí còn không phản ứng kịp ý cô ta là gì.
“Ở quê ta, xe cộ thuyền bè đều có khí linh, khí linh của phương tiện giao thông, phần nhiều thích chạy nhảy, đa số không chịu ngoan ngoãn đứng chờ ngoài cửa sơn môn,” Hồ Ly nhỏ giọng giải thích với Vu Sinh, “Cho nên bên ta, khi tiên nhân yêu ma ra ngoài muốn dừng chân một chỗ, sẽ giao xe thuyền cho người quản sự, người quản sự phải chịu trách nhiệm dẫn xe thuyền ‘chạy nhảy’ quanh đó. Còn có một loại sân bãi lớn, bên trong tự có tiểu càn khôn, có thể đem xe thuyền bỏ vào, để chúng tự chạy nhảy vui đùa, cái đó gọi là ‘tự trợ đỗ tràng’…”
Nói rồi, cô liền giơ tay chỉ một chiếc xe ven đường trông như do tài xế mới lái, nửa ngày không đỗ được vào chỗ: “Cái này, chậm chạp lắm, ở chỗ ta, là bị trúc mã của trẻ con chê cười đấy.”
Vu Sinh vội vàng ấn tay cô gái hồ ly xuống: “Bên này không giống quê cô, đừng chỉ lung tung.”
Hồ Ly bối rối gật đầu: “Ừ.”
Vu Sinh lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, đột nhiên vô cùng tò mò quê hương của cô gái hồ ly này rốt cuộc là hình thù gì — lúc mới quen Hồ Ly, hắn vốn tưởng quê cô ta là loại văn minh tu đạo tiên ma kinh điển, nhưng ngay sau đó hướng dạo tiên nhân* (*hướng dẫn viên du lịch) đã xuất hiện, rồi tiếp theo “mấy trăm tiên nhân trị an vây bắt đại yêu hồ phá hoại luật bảo hộ sơn lâm và xử năm trăm năm” cũng xuất hiện, giờ đây thậm chí đồ chơi của trẻ con (trúc mã) cũng có trí tuệ nhân tạo (khí linh) xuất hiện, hắn cảm thấy trong đầu hơi choáng, luôn cảm thấy…