Bằng một cách “cảm nhận” mà bản thân hắn còn chưa thể hoàn toàn lý giải, Vu Sinh cảm thấy mình đã thiết lập kết nối với thung lũng này. Ý thức của hắn cuồn cuộn chảy giữa những tảng đá và lớp đất, xuyên qua độ sâu của khu rừng đang uốn lượn trườn mình, ngập chìm trong nước và gió nơi đây. Rồi sau đó, lại thông qua vô số đôi mắt dị dạng méo mó, quan sát bầu trời phía trên thung lũng.
Con mắt khổng lồ đủ để che phủ cả bầu trời kia bình thản và lãnh đạm nhìn xuống mặt đất, từ đầu đến cuối đều không có gì thay đổi, giống như một kẻ quan sát siêu việt phàm nhân, đang ngắm nhìn những thứ trong đĩa nuôi cấy.
Nhưng Vu Sinh có thể cảm nhận được, con mắt kia đã chú ý đến hắn — vào khoảnh khắc hắn vừa thiết lập kết nối với thung lũng này, ánh nhìn của con mắt kia đã chính xác đáp xuống “thân thể” của hắn.
Con mắt kia đang bối rối, đang tò mò, dù nó không biểu lộ bất kỳ cảm xúc hay “sự thay đổi trong ánh mắt” nào, nhưng Vu Sinh gần như trực tiếp “đọc” được những ý nghĩ này — một thứ “tư tưởng” khổng lồ nào đó đang rung chuyển trong không gian này, mỗi một ý niệm của nó đều dựng lên những cơn sóng thần dữ dội nơi đây. Thế nhưng người thường không thể cảm nhận được những tiếng gầm rú vang vọng trong Dị Vực này, ngay cả Vu Sinh, nhờ vào nhận thức của toàn bộ Dị Vực, cũng chỉ mơ hồ cảm thấy phía sau nhãn cầu kia có hoạt động tư duy.
Nhưng kỳ lạ là, Vu Sinh không cảm nhận được chút ác ý nào từ con mắt kia — cũng không có thiện ý.
Rồi lại một lúc sau, hắn phát hiện tiêu điểm tầm nhìn của nhãn cầu đã dịch chuyển khỏi người hắn, hay nói cách khác, nó không còn nhìn chằm chằm vào toàn bộ thung lũng nữa, mà tập trung ánh mắt vào một nơi nào đó trong thung lũng.
Nhãn cầu từ từ quét qua mặt đất, dường như đang theo dõi, tìm kiếm thứ gì đó.
Còn ý thức của Vu Sinh thì dần dần khuếch tán ra, trong vài phút tiếp theo, hắn dần dần hiểu ra một sự việc…
Toàn bộ thung lũng đang hoạt động, một thứ “sinh cơ” quỷ dị kinh khủng nào đó đã biến toàn bộ Dị Vực này thành một sinh vật sống đói khát.
Lý Lâm tận mắt nhìn thấy trên sườn núi phía xa mọc lên hàng hàng lớp lớp răng sắc nhọn, giữa những chiếc răng là những con mương xé rách đáng sợ, những hàng nanh nhọn đó cuộn trào lên xuống như sóng biển, từ độ sâu của chúng phát ra tiếng gầm rú sấm sét.
Hắn còn nhìn thấy toàn bộ khu rừng ở phía bên kia thung lũng sống dậy, những xúc tu màu đen thay thế cho những cây cối vốn có ở đó, chúng trườn dọc theo bãi đá dưới đáy thung lũng, như một đám côn trùng săn mồi ùa ra nhấn chìm mọi thứ trên đường đi.
Và tất cả những thứ này, dưới ánh nhìn lạnh lùng của con mắt khổng lồ trên bầu trời, quỷ dị kinh khủng, tựa như ác mộng.
Bầy sói của Cô Bé Quàng Khăn Đỏ tru lên xung quanh, không ngừng cắn đứt và đẩy lùi những xúc tu, cuống mắt và lưỡi mọc ra từ đất. Thế nhưng dù bầy sói có nỗ lực thế nào, vùng đất đứng chân của đội vẫn không ngừng thu hẹp lại.
Viên cán bộ trẻ của Cục Đặc Nhiệm không khỏi cảm thấy một chút tuyệt vọng, hắn quay đầu nhìn về phía trước, thấy cô gái có cả một đống đuôi kia ôm con rối chạy ở phía trước nhất. Cô ta cong lưng, dù trong lòng ôm đồ vật, động tác khi chạy vẫn vô cùng nhanh nhẹn mạnh mẽ, giống như một con thú linh hoạt trong núi — còn hắn, với tư cách một con người, đã sắp đuổi không kịp “con thú” đó rồi.