Ngải Lâm khóc thảm thiết lắm.
Vu Sinh cũng chẳng khuyên can, chủ yếu là thứ nhất thật sự không biết khuyên thế nào, thứ hai… hắn sợ con búp bê này đau buồn quá độ, tinh thần không tỉnh táo, bị mình khuyên một câu lại càng bị kích động rồi nhảy lên cắn người.
Bây giờ cô ấy thật sự phải nhảy lên mới cắn được người.
Tất nhiên tin tốt là bây giờ cô ấy có thể cắn người rồi, trước đây ở trong bức tranh chỉ có thể “bíp bíp” thôi.
Qua một hồi lâu, nỗi buồn của Ngải Lâm rốt cuộc mới bình phục được một chút, Vu Sinh vội vàng tiến thêm hai bước về phía chiếc bàn, do dự mở miệng: “Cái đó… cô đừng buồn nữa, lần sau tôi lại làm cho cô một thân thể mới, loại kích thước bình thường ấy, còn cái này bây giờ… cô tạm dùng đã nhé? Không được thì ngày mai tôi lại làm cho cô…”
“Thời… thời gian này chỉ có thể tạm dùng cái này thôi,” Ngải Lâm hít hai cái, vẻ mặt đầy bi phẫn nói, “Tạm vậy đi, cậu cũng đừng mất công nữa – dù ngày mai cậu có làm cho tôi thân thể mới thì tạm thời cũng đổi không được, linh hồn búp bê sống cũng không chịu nổi việc liên tục thay đổi vật chứa đâu, ít… ít nhất cũng phải mấy tháng…”
Nói nói cô ấy lại thấy buồn từ trong lòng trào dâng, nhìn thế lại sắp khóc ra.
Vu Sinh vội vàng lấy một lọ thủy tinh nhỏ đưa sát vào mặt Ngải Lâm hứng lấy.
“Cậu làm gì vậy?” Ngải Lâm vừa hít vừa nhìn hành động kỳ quặc của Vu Sinh.
“Nước mắt búp bê sống đó,” Vu Sinh một mặt nghiêm túc, “Lần sau làm thân thể cho cô, chúng ta cố gắng dùng vật liệu cao cấp, mấy tháng này tôi thu thập thu thập vật liệu, sau này làm cho cô một cái phát ra ánh sáng vàng…”
Ngải Lâm nghĩ một chút, oà lên một tiếng: “Vu Sinh, cậu đại gia cậu đó… a——”
Lại qua một hồi lâu nữa, nỗi buồn của con búp bê rốt cuộc mới lại bình tĩnh trở lại.
Ngải Lâm trèo lên đống sách cũ bên cạnh, ngồi trên đỉnh đống sách thẫn thờ suy nghĩ về nhân sinh, Vu Sinh thì ngồi bên cạnh bàn cùng với con búp bê, cùng cô ấy suy nghĩ về nhân sinh.
“Dù sao… dù sao cũng tốt hơn trước,” Ngải Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm, không biết là nói cho Vu Sinh nghe hay nói cho chính mình nghe, “Bây giờ tôi ít nhất có thể tự mình chạy nhảy rồi.”
“Còn có thể tự mình xem tivi nữa,” Vu Sinh vội phụ họa, “Như vậy tiện lợi hơn trước nhiều phải không.”
Ngải Lâm thở dài một tiếng, dường như muốn thể hiện ra vẻ nặng nề trang nghiêm một chút, nhưng vì thân hình quá nhỏ (66.6cm), tiếng thở dài này chẳng thể hiện được chút nặng nề nào cả.
Vu Sinh thì quay đầu lén nhìn Ngải Lâm lúc này, ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay và đầu gối lộ ra ngoài của đối phương.