Việc mà Ngải Lâm muốn hắn tự mình làm còn khá đơn giản.
Cơ bản là chỉ cần tìm một chỗ không vướng víu nằm xuống, đừng ngồi dậy gây rối là được.
Vu Sinh đi tới bên cạnh con hồ ly bạc trắng vẫn đang say ngủ, đi vòng quanh thân hình đồ sộ cùng một đống đuôi của nàng một vòng, tìm được một chỗ trông có vẻ khá thoải mái – một chỗ lõm nơi hai cái đuôi lớn đan chéo vào nhau.
Hắn cúi người xuống, kéo lông tơ trên đuôi Hồ Ly, điều chỉnh vị trí của chiếc đuôi, lại vỗ vỗ lông mao trên chiếc đuôi khác cho nó thêm phần bồng bềnh một chút. Ngải Lâm đứng bên cạnh nhìn thấy vậy cứ ngẩn người ra: “Ngươi đang trải giường đấy à?”
“Chẳng phải là để nằm cho thoải mái sao,” Vu Sinh vừa nói một cách rất tự nhiên vừa tựa vào cái đuôi lớn màu bạc trắng lông lá kia, “Trời mới biết ngươi cần bao lâu, mà ta là người rất coi trọng chất lượng giấc ngủ…”
Ngải Lâm lập tức “xì” một tiếng, đợi khi Vu Sinh nằm ổn định rồi liền bay tới, sau đó cả khung tranh thẳng đơ rơi xuống ngực hắn: “Đỡ lấy.”
Vu Sinh vội vàng hốt hoảng đỡ lấy khung tranh rơi từ trên không xuống, thậm chí nhất thời còn tưởng nhân vật này đang trả thù việc hắn lúc nãy trong lòng cười phá lên, định đập chết hắn: “Trời ạ! Trước khi rơi xuống ngươi không thể nói một tiếng sao!”
Hắn may mắn đỡ được Ngải Lâm, không bị đối phương một khung tranh đập chết, sau đó điều chỉnh tư thế, nửa nằm tựa vào một cái đuôi lớn của Hồ Ly, hai tay nâng khung tranh của Ngải Lâm, nhẹ nhàng thở ra một hơi, chờ đợi khoảnh khắc chìm vào giấc mộng.
Trong chính giấc mộng của mình, chìm xuống tiến vào một tầng mộng khác, đây thực sự là trải nghiệm chưa từng có.
Từ bức tranh sơn dầu truyền đến tiếng ngâm nga nhỏ nhẹ của Ngải Lâm, đó là một bài ca dao cổ xưa nào đó, tựa như mang theo không khí xa xôi đầy hoài niệm, không hiểu lời ca, nhưng có thể cảm nhận được một sức mạnh dần dần trở nên bình lặng đang từng chút một thấm vào trong lòng. Vu Sinh cảm thấy mí mắt bắt đầu trở nên nặng nề, mà trong lúc ý thức nửa mơ nửa tỉnh, hắn lại cúi đầu nhìn một lần nữa bức tranh sơn dầu đang nâng trước người.
Như thể đang nâng di ảnh của ai đó.jpg.
Vu Sinh: “…”
Con rối này sao lúc nào cũng có thể tạo ra tình huống ‘âm dung uyển tại’ như vậy chứ!
Giây tiếp theo, suy nghĩ của hắn liền trong ý niệm hơi phóng khoáng này đột nhiên bị đứt đoạn, sau đó đột ngột chìm xuống trong một trận hư vô, thẳng tắp rơi vào chỗ sâu nhất của giấc mộng này.
Hắn cảm thấy mình đột nhiên mất kiểm soát đối với cơ thể, hay nói cách khác… hắn không cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể nữa, tự mình dường như biến thành một góc nhìn hư vô, xuyên qua nhanh chóng một loạt ký ức, suy nghĩ và thông tin tri giác không thuộc về mình, xung quanh bóng hình chập chờn, dường như có rất nhiều mảnh vỡ hình ảnh đan xen lẫn nhau tạo thành những tấm rèm liên miên, mà những tấm rèm lại hợp thành một đường hầm không thấy được điểm cuối.