Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trâm phượng không chỉ bắn xuyên qua bảo ấn của hắn, cũng bắn thủng mi tâm tu sĩ này, một kích mất mạng.
- Con kiến lâu mà thôi.
Công Tôn Thiến Nhi thu hồi trâm phượng, lạnh lùng nói. Trâm phượng này là do Trầm Hải Thần Vương thưởng thức nên ban thưởng cho, uy lực cực lớn, tu sĩ bình thường không thể ngăn cản trâm này, bị một kích trí mạng.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người cũng biến sắc, câm như hến, không người nào dám tới gần. Nếu như nói đây là Thiển Hải Than, trong sản nghiệp Vô Cấu Tông thì Công Tôn Thiến Nhi hoặc nhiều hoặc ít sẽ cố kỵ lực ảnh hưởng của Vô Cấu Tam Tông, nhưng trong rừng san hô này thì Công Tôn Thiến Nhi chỉ sợ muốn giết ai thì giết.
Không ít người không muốn tới quá gần Công Tôn Thiến Nhi, để tránh dẫn tới họa sát thân.
Lý Thất Dạ chiếm lĩnh đỉnh núi cách vô để hải câu xa xôi, có thể nói không mấy người chú ý tới rừng san hô của Lý Thất Dạ, cho nên chuyện này làm cho Lý Thất Dạ thanh tĩnh không ít, không có người tới tranh giành phiến san hô này với hắn.
Đương nhiên, Lý Thất Dạ chọn lựa khu vực này, đây không phải là vì Ngân Châm Ngư mà đến, cho nên hắn chọn lựa rừng san hô không cần ở gần vô để hải câu.
Lý Thất Dạ ngồi trên núi san hô, nhắm mắt dưỡng thần, giống như đang ngủ.
Viêm Dương Long, Công Tôn Thiến Nhi đều không bao lâu, Lâm Đạo Đồng cũng tới, Lâm Đạo Đồng đi một vòng quanh rừng san hô, lúc đi tới đỉnh núi của Lý Thất Dạ thì dừng bước. - Có gan da, một Nhân tộc ở trong thế giới Mị Linh, Hải Yêu, Thụ tộc độc bá lại dám chiếm núi làm vua?
Lâm Đạo Đồng dừng bước lại, lạnh lùng nhìn qua Lý Thất Dạ đang ngồi trên đỉnh núi.
Thời điểm tại khách sạn, Lâm Đạo Đồng bị Lý Thất Dạ nói không trả lời được, mất mặt thật lớn, nếu không phải đang ở Thiển Hải Than, chỉ sợ hắn đã sớm ra tay giáo huấn Lý Thất Dạ rồi.