Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Các ngươi đều lầm rồi.
Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:
- Các ngươi hiểu lầm ý của ta. Đối với ta mà nói, không muốn các ngươi tham gia vào cái phiền toái này. Đối với ta mà nói, càng không hi vọng các ngươi ngăn cản ta. - Ngăn cản tiên sinh?
Lý Thất Dạ nói câu này làm Đằng Tề Văn cùng Diệp Đồ giật mình một hồi. Có chút khó hiểu nổi.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Có Vô Cấu Tông cùng thành Thiên Đằng hộ đạo cho ta. Có mấy người dám chọc tới ta, cho nên ta làm sao giết người một cách thẳng tay được?
Lý Thất Dạ nói câu này làm cho Đằng Tề Văn cùng Diệp Đồ ngạc nhiên, lời này dường như Lý Thất Dạ rất vui vẻ khi được giết người.
- Không cần nghĩ nhiều.
Lý Thất Dạ tươi cười lãnh đạm, nói ra:
- Ta ưa thích phiền toái, đặc biệt ưa thích người khác tới truy sát ta, càng ngày càng nhiều người tới giết ta, vậy càng làm cho ta cảm thấy thoải mái, chỉ có đầy đủ máu tươi tẩy lễ mới để tính mạng kéo dài, lúc này mới có thể có nhiệt huyết lao nhanh.
Nói đến đây sâu trong mắt Lý Thất Dạ mang theo vui vẻ nồng đậm, một ngày như vậy đã đến, hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được.
Diệp Đồ cùng Đằng Tề Văn nhìn nhau, không biết vì cái gì, Lý Thất Dạ tươi cười làm cho hai người sởn hết gai ốc, giống như một con hung thú nhìn con thỏ trắng cười hiền lành, nụ cười như thế dù thế nào cũng khiến người ta sợ hãi.
Đặc biệt là Đằng Tề Văn. Hắn tưởng tượng tới cảnh Lý Thất Dạ tùy ý không cố kỵ ở thành Thiên Đằng, khinh thường chúng tổ, bỏ qua tất cả, nghĩ đến Lý Thất Dạ nếu đánh giết tại thành Thiên Đằng, lúc này cũng làm cho Đằng Tề Văn đánh lạnh lẽo rung động, lúc này hắn đã ngửi được mùi máu tươi, hình như là nhìn thấy máu chảy thành sông, đống xác chết như núi.
Diệp Đồ cùng Đằng Tề Văn không nói thêm lời nào, hai người bọn họ đều nhao nhao che đậy chân thân của mình, hóa thành đồng tử bình thường ở bên cạnh Lý Thất Dạ.