Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Một hồi lâu sau, Đằng Tề Văn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Có một loại cảm giác thoải mái không nói nên lời, hắn hiểu được tất cả quang hạt đã bị Lý Thất Dạ lôi ra. "Bồng --" một tiếng, trong thời gian cực ngắn, lò lửa phun ra một luyện lô vô cùng hung mãnh, luyện hóa toàn bộ quang hạt hút ra trong thân thể Đằng Tề Văn.
Tuy quang hạt muốn phản công, nhưng mà luyện lô quá hung mãnh, dưới sự chủ trì của Lý Thất Dạ nó căn bản không có cơ hội phản kháng, thoáng cái đã luyện hóa chúng tan thành mây khói. - Đa tạ ân cứu mạng của tiên sinh ân!
Phục hồi tinh thần lại. Đằng Tề Văn buông lỏng một hơi, phục bái xuống đất.
Thành chủ thành Thiên Đằng cũng tiến lên cảm tạ. Cảm kích nói:
- Tiên sinh diệu thủ vô song trên thês gian!
Quỳ Hoa lão tổ nhìn thấy Lý Thất Dạ có tài nghệ dược đạo vô song như vậy, hắn cũng buông lỏng một hơi, thành Thiên Đằng rốt cục gặp đã tìm được cứu tinh, tổ đằng của bọn họ đã được cứu chữa rồi.
Tiếp qua mấy ngày nữa, các đệ tử thành Thiên Đằng cảm nhận được hào khí không đúng, hào khí cả thành Thiên Đằng trở nên ngưng trọng, tiếp qua vài ngày thì tổ đằng run rẩy, cả thành Thiên Đằng cũng lay động theo đó, có chút cung điện ngọn núi khi tổ đằng lay động đã nứt vỡ.
Trong khoảng thời gian ngắn, các đệ tử thành Thiên Đằng cũng tâm thần bất định bất an, cảm giác tai nạn bao phủ trên đỉnh đầu, tai nạn đều tùy thời sẽ hàng lâm.
Đặc biệt là các lão tổ thành Thiên Đằng biết rõ tình thế vô cùng nghiêm trọng, cả thành Thiên Đằng tiến vào đề phòng cao nhất, tùy thời trợ giúp, để ngừa không có chuyện bất trắc xảy ra.
Thời gian nom nóp như thế diễn ra trong vài ngày, cuối cùng cũng đã khôi phục bình tĩnh, tuy rất nhiều đệ tử thành Thiên Đằng cũng không biết cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng mà bọn họ cảm thấy trời quang mây tạnh, thậm chí bọn họ cảm thấy cành lá của tổ đằng giãn ra, có cảm giác như đại kiếp nạn đã qua.