Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cả quá trình làm cho người ta có cảm giác thứ gì đó đang khuếch tán, thoáng cái biến thành hào quang, hơn nữa thoáng cái chui vào rễ chính, tốc độ cực nhanh, căn bản không cho người ta kịp phản ứng, chớ nói chi là cầm được những hạt hào quang nhỏ như thế. - Cái này, cái này, đã xảy ra chuyện gì?
Đằng Tề Văn cùng thành chủ thành Thiên Đằng cũng ngây ngốc một hồi, bọn họ không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Thời điểm "Cách cách" vang vọng, tất cả rễ cây trong thế giới này sáng lên, bất kể là rễ cây lớn hay nhỏ, cho dù rễ cây như cọng lông tơ cũng tỏa ra hào quang sáng ngời.
Bởi vì rễ cây trong nội thế giới quá nhiều, có vô số rễ cây đâm vào mặt đát, hoặc là đan vào nhau, tất cả vào lúc này cùng sáng lên, dĩ nhiên là có quang hồ hiển hiện, từng đạo hào quang như tia chớp lóe lên rồi biến mất nhanh chóng.
Mặc dù nói hào quang này sáng lên không rõ ràng, nhưng mà thoáng cái có hào quang hiện ra quá nhiều, nhiều tới mức không thể tưởng tượng, cho nên khi nghe được âm thanh tia chớp "Cách cách" thì cả nội thế giới sáng lên.
Quá trình này thật sự làm cho người ta rung động, giống như một mặt trời nổ tung ngay lập tức, hào quang kia lập tức làm mù mắt của người ta.
Cả quá trình như thế, ai có thể dẫn động cả quá trình này chính là một cọng cỏ non a.
Hào quang lóe lên giống như mặt trời nổ tung, sau đó lại lâm vào bóng tối, quá trình như vậy làm cho thầy trò Đằng Tề Văn cũng khó mà thích ứng.
- Cái này, cái này, đây là cái gì?
Thật vất vả Đằng Tề Văn phục hồi tinh thần lại, hoảng sợ nói.
- Tai nạn!
Quỳ Hoa lão tổ cũng hít khí lạnh, nói:
- Nó đã xâm lấn vào trong mỗi rễ cây của tổ đằng, nếu như nó tích súc đủ lực lượng, nó sẽ nghiền ép tổ đằng, làm tổ đằng chết héo.