Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đằng Tề Văn cùng thành chủ thành Thiên Đằng dẫn đường, Lý Thất Dạ đi vào bên ngoài cấm địa thành Thiên Đằng.
Cấm địa Thành Thiên Đằng cũng chính là nơi trọng yếu nhất của thành Thiên Đằng, càng là nơi có thiên địa tinh khí nồng đậm nhất, truyền thuyết từ cấm địa có thể tiến vào thiên địa bên trong tổ đằng, nhưng mà truyền thuyết từ khi nhi tử của tổ đằng tọa hóa thì không có ai có thể đi vào.
Lúc này bên ngoài cấm địa thành Thiên Đằng có không ít đệ tử và lão tổ đang đứng, ở đây bất kể là đệ tử hay lão tổ, đều là nhân vật quan trọng của thành Thiên Đằng, không phải hộ pháp chính là trưởng lão, thậm chí là thái thượng trưởng lão.
Đối với thành Thiên Đằng mà nói, trị liệu tổ đằng là chuyện vô cùng quan trọng, nói thành Thiên Đằng là đề phòng Lý Thất Dạ cũng tốt, là sợ quá trình trị liệu xảy ra vấn đề cũng được, tóm lại thành Thiên Đằng ở chỗ này có lực lượng cường đại ứng phó tất cả.
Đối với không ít lão tổ thành Thiên Đằng tọa trấn, Lý Thất Dạ chỉ nhìn một cái, cũng không có để ở trong lòng, mặc kệ thành Thiên Đằng chuẩn bị vì cái gì, hắn đều không sao cả, nếu như ai dám ngăn cản đường hắn, vậy giết không tha. - Chậm đã!
Lúc Lý Thất Dạ muốn đi vào cấm địa, đột nhiên một tiếng quát vang lên, Hác Ngọc Trân đứng ra,
Hác Ngọc Trân đứng ra làm Đằng Tề Văn cùng thành chủ thành Thiên Đằng nhíu mày, giao dịch này đã nhất trí với nhau rồi, bọn họ cũng không hy vọng phức tạp, để tránh đêm dài lắm mộng. Hiện tại Hác Ngọc Trân đứng ra, bọn họ có cảm giác điềm xấu. - Có chuyện gì sao?
Lý Thất Dạ chỉ nhìn qua, lười biếng nói.
Hác Ngọc Trân lúc này mặt lạnh lại, bộ dáng giải quyết việc chung, lạnh lùng nói:
- Ngươi phải giao toàn bộ đồ trên người ra, trừ đồ vật cần thiết trị liệu tổ đằng, những vật khác đều không được đưa vào cấm địa.