Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lịch đại tiên hiền thành Thiên Đằng làm như thế, trừ là đề phòng ngoại nhân ra, cũng phòng ngừa có đệ tử tông môn làm loạn.
Trên thực tế, lịch đại tiên hiền thành Thiên Đằng cho dù không xây dựng cấm chế, muốn xâm lấn tổ đằng là chuyện không có khả năng. Tổ đằng là cường đại tới mức không tưởng tượng nổi.
Cho dù thế hệ thực sự nghịch thiên có thể xâm lấn một chiếc lá một cành cây của tổ đằng, nhưng mà không thể xâm phạm rễ chính của tổ đằng, chớ nói chi là xâm nhập vào khu vực trọng yếu trong đó.
Đương nhiên, đối với Lý Thất Dạ mà nói tất cả không thành vấn đề, thế gian trừ Trường Sinh Thảo, không có gì trân quý hơn Vạn Thế Thụ.
Quan trọng hơn là, Vạn Thế thụ chui vào tổ đằng cũng không có ác ý, là mang theo sinh cơ phồn vinh mạnh mẽ, đây là lực lượng trường sinh, lực lượng như thế đối với tổ đằng mà nói cũng là thứ có thể ngộ mà không thể cầu.
Không hề nghi ngờ, đối với Vạn Thế Thụ xâm lấn, tổ đằng cũng không cự tuyệt, trái lại đối với loại lẻn vào vô thanh vô tức này càng hoan nghênh.
Lý Thất Dạ mượn Vạn Thế Thụ chẩn đoán bệnh tổ đằng, trải qua một phen cẩn thận chẩn đoán bệnh, Lý Thất Dạ lắc đầu, thì thào nói:
- So với ta tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn.
Cuối cùng nhất, Lý Thất Dạ thu hồi Vạn Thế Thụ, hắn tươi cười ra khỏi phòng, đứng tại biên giới lá cây.
Lý Thất Dạ nhìn qua từng cung điện và thành trì trên bụi mây, nhìn thấy các ngọn núi được dời tới, nó được an trí trên lá cây cực lớn của tổ thụ.
Nhìn qua thế giới ly kỳ trước mặt, Lý Thất Dạ chỉ cười nhạt một tiếng, cuối cùng chỉ có thể cảm khái nói:
- Bất luận là tồn tại cỡ nào, trên thế giới này không có lục bình không rễ.
Lý Thất Dạ đứng ở nơi đó, nhìn ra chân trời, nghĩ rất nhiều, về phần Thiên Linh Giới này không ai hiểu rõ hơn hắn cả.