Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói như vậy, nữ tử thần bí biến sắc, lập tức lui về phía sau một bước, nàng nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, ánh mắt bắt đầu lăng lệ.
Nàng đã che đậy chân thân của mình, che dấu tất cả của bản thân, nàng làm như vậy chính là không để cho người khác nhìn ra lai lịch xuất thân của mình, nhưng mà nam nhân nhìn qua rất bình thường lại xé toạc lai lịch của nàng ra, chuyện này bảo sao nàng không chấn động.
Nữ tử thần bí cực kỳ có lòng tin vào thủ đoạn che dấu của mình, cho dù là Thần Vương cũng nhìn không thấu, hiện tại nam tử nhìn rất bình thường kia lại nhìn thấu tất cả, chuyện này làm nàng chấn động, thậm chí có thể nói khiến nữ tử thần bí lộ sát ý. - Không nên dùng ánh mắt đó nhìn ta.
Lý Thất Dạ hưởng thụ gió biển, cũng không nhìn nữ tử thần bí nhiều, nói ra:
- Nếu như ngươi có suy nghĩ bất kính gì đó với ta, đó là ngươi tự tìm khổ. Tuy ta là người có đôi khi cũng không thích lạt thủ tồi hoa, nhưng mà khi cần thiết, cho dù là nữ nhân xinh đẹp thì ta cũng không thèm để ý mà gạt bỏ đi.
Nữ tử thần bí kinh nghi bất định nhìn qua nam tử này, trong khoảng thời gian ngắn nàng hoàn toàn không đoán ra lai lịch của nam nhân trước mặt, bản thân nàng biết về hắn ít tới thương cảm.
Qua trong chốc lát, nữ tử thần bí phục hồi tinh thần lại, nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, nói ra:
- Ngươi là Lý Thất Dạ?
Lý Thất Dạ không thèm nhìn nữ tử thần bí, qua một hồi lâu mới hít sâu, thì thào nói:
- Hải vị Thiên Linh Giới nha, làm cho người ta hoài niệm.
Nói xong chép miệng chậc lưỡi.
Sau đó hắn mới nhìn qua nữ tử thần bí, nói ra:
- Trong những người mà ngươi gặp qua, chỉ có ta mới gọi là Lý Thất Dạ.
- Ngươi không thể giảm tự kỷ đi được sao?