Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tam Quỷ Gia là khách quen tại đây, thời điểm Tam Quỷ Gia tới, cô nương nơi này rất quen thuộc tới chào hỏi hắn, có cô nương trang điểm xinh đẹp nhõng nhẽo cười nói: - Gia, lão nhân gia hôm nay còn mang theo tiểu thanh niên a.
Tam Quỷ Gia cười hắc hắc, mang theo Lý Thất Dạ đi thẳng vào Di Hồng Lâu, đi vào trong Di Hồng Lâu thì hắn tìm một kỹ nữ, phân phó nói:
- Mở cửa hộ.
Kỹ nữ nhìn thấy Lý Thất Dạ là người ngoại, không khỏi giật mình một chút, hỏi:
- Người kia là ai?
- Không nên hỏi nhiều.
Tam QUỷ Gia cũng biết tình tình Lý Thất Dạ, thấp giọng phân phó kỹ nữ.
Kỹ nữ không dám nhiều lời, lập tức mang hai người đi vào sâu trong Di Hồng Lâu, mở cánh cửa sắt đóng chặt, cho hai người đi vào.
Đi vào cửa sắt, chỉ thấy bên trong có động thiên khác, giống như hậu hoa viên cực lớn, ở chỗ này có các loại hoa cỏ kỳ dị, có rất nhiều dược thảo linh đan, ai có thể nghĩ tới nơi phong trần còn có bảo địa như vậy.
Lý Thất Dạ dò xét cảnh trước mặt, có chút cảm khái nói:
- Đã nhiều năm như vậy, nơi này vẫn còn a.
- Bẩm đại nhân, nơi này vẫn tiếp tục kinh doanh. Tông môn liệt tổ liệt tông cho rằng thỏ khôn có ba hang, cho nên dời vị trí cửa vào không sai.
Tam Quỷ Gia nói ra.
Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn nơi này, nhàn nhạt nói:
- Thỏ khôn có ba hang? Năm đó Minh Nhân tiên đế cũng không có nghĩ như vậy. Năm đó nơi này chỉ là nơi cho một đám nữ tử phàm nhân đáng thương ở lại mà thôi. Phàm thế hỗn loạn, cũng chỉ có Minh Nhân mới đi làm, hoặc là hắn lòng dạ đàn bà.
Đối với lời này, Tam Quỷ Gia trầm mặc, chuyện năm đó hắn không có tư cách đánh giá, hắn cũng không có tư cách đi đánh giá Minh Nhân tiên đế, về phần Minh Nhân tiên đế nhân từ, hắn nghe qua rất nhiều truyền thuyết.