Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ vuốt nhẹ mái tóc của nàng, nói ra:
- Tất cả thành công đều do ngươi tranh thủ mà có. Năm đó ta truyền thừa Trường Sinh Thể cho ngươi, đó là bởi vì ánh mắt ham học hỏi của ngươi đã đánh động ta, lúc đó với ta mà nói, không có gì quý bằng ánh mắt kia, nó giống như trân châu trong cát sỏi. - Thế gian, rất nhiều chuyện cũng không công bằnh, thế gian có quá nhiều cực khổ.
Lý Thất Dạ nói đến đây, hắn lại than thở:
- Nhưng mà có một thứ công bằng với bất cứ người nào, đó là ham học hỏi.
- Ngươi sống ở phú quý cũng tốt, sống ở nghèo khó cũng được.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng nói ra:
- Nhưng mà tâm ham học hỏi là giống nhau, đây là trời sinh, đối với người không biết truy cầu, không có khao khát, đó là bản năng của một người, bản năng không thể phai mờ. - Thế gian không có gì có thể phai mờ truy cầu này, khao khát tri thức biến thành bản năng, thời điểm người ta kiên trì bản năng của mình, một ngày nào đó ngươi sẽ khác trước kia, giống như sâu hóa kén thành bướm.
Nói đến đây Lý Thất Dạ nhìn qua Ma Cô, có nhiều ôn nhu và vui sướng.
Ma Cô ngồi ở bên người Lý Thất Dạ, nhẹ nhàng gối lên đùi Lý Thất Dạ, lẳng lặng lắng nghe, nàng vẫn là tiểu nữ hài năm đó, lẳng lặng nghe từng câu từng chữ của Lý Thất Dạ. - Bất kể là thời gian trôi qua như thế nào, bất kể là thế giới này biến thiên ra sao, có một điểm sẽ không thay đổi.
Lý Thất Dạ xoa xoa mái tóc của nàng, nói:
- Ta lấy ngươi làm kiêu ngạo, ngươi đáng được ta lấy làm kiêu ngạo.
- Lão sư nói như vậy, Ma Cô thật cao hứng.
Ma Cô tươi cười nói ra, nàng tươi cười rất bình thường nhưng lại thành nụ cười rung động nhất thế gian.
Lý Thất Dạ cũng tươi cười, đây là nụ cười thỏa mãn, một loại cảm giác thành tựu trước nay chưa từng có, cảnh giác thành tựu này còn nhiều hơn khi bồi dưỡng ra một Tiên Đế. - Lão sư, ta muốn đi theo ngươi tới chỗ kia.