Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mưa gió sắp tới, xem như là cái gì chứ, thế gian vĩnh viễn sẽ lưu lại tiếc nuối.
Nói tới đây, Lý Thất Dạ ngẩng đầu nhìn xuyên qua cửa sổ, nhìn vào nơi rất xa, rất xa.
Trong thời đại xa xôi, hắn cùng với Thiên Tố Vân hoạn nạn với nhau, bọn họ trải qua quá nhiều, có trong tuyệt cảnh hung hiểm nhất, trong năm tháng khốn khổ đó, bọn họ bất ly bất khí.
Trong năm tháng xa xôi như vậy, bất kể là thế đạo gian nan cỡ nào, bất kể là có bao nhiêu chúng thần chư đế truy giết bọn họ, bọn họ vẫn dắt tay nhau tiến về phía trước. Ở trong mưa gió đó máu tươi tung bay như nước mưa, bọn họ trải qua rất nhiều.
Đã từng khi nào, bọn họ bất ly bất khí, cuối cùng nhất bọn họ vẫn mỗi người đi một ngã, bọn họ có kiên trì của mình, cũng có lý niệm của bản thân.
Đúng như lời Thiên Tố Vân đã nói, bọn họ cũng cần một đáp án, nhưng mà đáp án của hai người lại khác với nhau.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ vẫn có thể dắt tay nhau mà đi, nhưng mà Thiên Tố Vân lấy thương sinh làm niệm, mà hắn thì là dùng đạo của mình làm niệm, tất cả của hắn chính là dùng máu tươi tẩy lễ, thời đại của hắn máu chảy thành sông, thây chất thành núi.
Thời điểm chia tay, Lý Thất Dạ cũng không có giữ lại, bởi vì nàng là nữ hài rất thông minh, nàng đã trải qua đủ nhiều, hắn cũng không tiếp tục hy vọng nàng trải qua trăm ngàn năm mưa gió chém giết đẫm máu, hắn không hy vọng nàng ở trong năm tháng dài dằng dặc trải qua trong tối tăm. - Vĩnh biệt Tố nhi!
Cuối cùng nhất, Lý Thất Dạ thở dài, hắn không khóc lóc, cũng không có bi thương, đi đến cuối cùng tất cả đều nằm trong dự kiến.
- Công tử, ngươi không sao chớ?
Vào thời điểm này,bên tai Lý Thất Dạ vang lên tiếng lo lắng của Trần Bảo Kiều các nàng.
Lý Thất Dạ lúc này ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Trần Bảo Kiều các nàng đang đứng bên cạnh hắn, thần sắc lo lắng hiển hiện trên mặt của các nàng, ngay cả Mai Tố Dao cũng là như thế. - Ta đã ngồi bao lâu rồi?