Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Ngươi cũng không nợ ta, năm đó ta mang bí mật nói cho ngươi biết, tùy ngươi thoát đi, đi tới thế giới này, đó là ta tự nguyện quyết định, cũng không phải bởi vì ta năm đó đi nhầm một bước, cũng không phải bởi vì ngươi mà ta bị cả thế giới đuổi giết mới trốn đến nơi đây. Bởi vì tại đó không có biện pháp để tìm đáp án mà ta muốn, cho nên ta đi tới thế giới này, hy vọng tại thế giới này ta tìm kiếm một con đường, tìm ra đáp án mà ta muốn.
Thiên Tố Vân nói rất chân thành, thần thái tự nhiên như thế, là chân thành như vậy, nàng nói mỗi câu mỗi chữ đều không có thất tình lục dục, mỗi một câu, mỗi một chữ giống như người đứng ngoài trần thuật lại, dường như tất cả những chuyện này không có quan hệ tới nàng. - Tìm một đáp án?
Lý Thất Dạ cười khổ một tiếng, nói ra:
- Bởi vì tìm kiếm một đáp án, cho nên ngươi xuất gia, bước vào phật gia? Cái này, cái này thực không giống ngươi.
Thiên Tố Vân nhìn qua Lý Thất Dạ, hai mắt của nàng vô cùng thanh tịnh, ngây thơ như hài đồng, dường như không có thứ gì có thể khiến mắt của nàng biến hóa. - Ta hiểu, ta cũng biết suy nghĩ của ngươi.
Thiên Tố Vân nói ra:
- Ta chưa từng hoài nghi ngươi, cho dù là hiện tại ta cũng tin tưởng ngươi, ta tin tưởng quyết tâm của ngươi, ta tin tưởng năng lực của ngươi, ta tin tưởng kiên trì của ngươi, thậm chí có thể nói ta tin tưởng tất cả của ngươi. - Nhưng ngươi còn không có tới tìm ta, đúng không?
Lý Thất Dạ cười khổ một tiếng, nhìn qua Thiên Tố Vân, thập phần nghiêm túc, nói ra:
- Ta không biết ngươi dưới tình huống nào mà đi tới táng phật cao nguyên, là vì thất lạc, hoặc vì mê man, hoặc là vì nguyên nhân khác, bất kể là thế nào, nếu như ngươi nguyện ý, hoặc là nói ngươi cảm thấy có một tia miễn cưỡng, có một tia không phải ý chí của mình, ta tùy thời có thể mang ngươi rời khỏi, cho dù nơi này là táng phật cao nguyên cũng vậy.