Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói câu này thật sự dọa tiểu nê thu run rẩy vài cái, lập tức co cái cổ của nó lại, gượng cười nói:
- A, a, a, đại gia, ta chỉ nói đùa thôi, nói đùa mà thôi, lão nhân gia ngươi đừng coi là thật, đừng coi là thật. Tiểu nê thu chỉ là chân chạy mà thôi, nói bổn sự không có bổn sự, nói can đảm không có can đảm, làm gì có bản lĩnh đi lấy cái ấm sứt kia chứ. - Chuyện lớn bằng trời như thế còn cần đại gia tự mình xuất mã thôi, trong cửu giới, trong vạn vực, trừ đại gia ngươi thì còn có người nào lấy được cái ấm sứt kia tới tay chứ, cho dù là Tiên Đế cũng không được.
Lúc này tiểu nê thu không ngừng vuốt mông ngựa Lý Thất Dạ.
Tiểu nê thu tuy không ngừng vuốt mông ngựa, nhưng mà những lời này không phải không có đạo lý của nó, nếu như đồ vật bên trong dễ dàng bị lấy đi như vậy, đã sớm có Tiên Đế động thủ rồi. - Được rồi, hãy bớt sàm ngôn đi, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây cho ta, đừng có giày vò làm ra chuyện nhiễu loạn gì đó.
Lý Thất Dạ tức giận trừng mắt nhìn nó.
Tiểu nê thu da mặt dày tới cực điểm, nó cười hì hì hoàn toàn không biết xấu hổ chút nào. Đương nhiên, nếu ngươi cho nó đứng ở dưới núi mắng chửi, tiểu nê thu sẽ vô cùng ra sức. Thậm chí có thể nói là nghĩa bất dung từ, nhưng mà bảo nó giết vào trong Lão Vô Tự, nó vẫn tự hiểu lấy mình.
Tiểu nê thu từng thua thiệt trong Lão Vô Tự, nếu không phải được Lý Thất Dạ cứu giúp, nó đã sớm bị giam hãm bên trong rồi, nó biết rõ Lão Vô Tự đáng sợ cỡ nào, cho nên sau khi tới đây nó vẫn chỉ chửi đổng dưới núi, nhưng mà nó hoàn toàn không dám giết vào Lão Vô Tự. - Hòa thượng trong miếu nát kia nghe rõ cho ta, đại gia của ta, chúa tể cửu thiên thập địa, người sắp chấp chưởng thời đại này, hôm nay lão nhân gia đại giá quang lâm, cho miếu nát của các ngươi ba phần tình cảm, các ngươi còn không mau mau đi ra nghênh đón đại gia chúng ta...