Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Kể từ đó, cái này khiến Thiên Đế Môn có cơ hội cá lọt lưới, đông đảo bảo tàng trong truyền thuyết của Thiên Đế Môn bị dời đi.
Lời này của Lý Thất Dạ chỉ là thuận miệng nói, nhưng mà, rất nhiều người không khỏi tim đập thình thịch, thậm chí có đế thống tiên môn trong lòng âm thầm tính toán, nếu như bắt sống vị chưởng môn cuối cùng của Thiên Đế Môn, cần mấy vị Thần Hoàng tự mình xuất thủ.
Thiên Đế Môn, đây chính là một môn tứ đế, trong truyền thuyết bọn hắn có được bảo tàng kinh người nhất thế gian, nếu như có thể đạt được bảo tàng của Thiên Đế Môn, đây chính là một đêm phất to, đối với đế thống tiên môn mà nói, cũng là như vậy.
Vị chưởng môn cuối cùng của Thiên Đế Môn ánh mắt phát lạnh, chỉ là lạnh lùng nói:
- Sắp chết đến nơi, còn không biết hối cải!
Lúc này, thậm chí rất nhiều người đều không có đem vị chưởng môn cuối cùng của Thiên Đế Môn nói nghe lọt vào tai, rất nhiều người đều đang tính toán bắt sống vị chưởng môn cuối cùng của Thiên Đế Môn này.
Bảo vật động nhân tâm, đặc biệt là loại truyền thừa một môn tứ đế như Thiên Đế Môn, Thiên Đế Môn đã hôi phi yên diệt rất lâu, dạng bảo vật vô chủ này, ai không tim đập thình thịch? - Thật sao?
Lý Thất Dạ nhìn vị chưởng môn cuối cùng của Thiên Đế Môn một chút, nhàn nhã nói:
- Ta ngược lại muốn nhìn ngươi mang đến bảo vật gì. Bốn lão già các ngươi có thể tụ cùng một chỗ, nói rõ ngươi lấy ra đồ vật vô cùng kinh thiên. Ở trong bốn người các ngươi, tiểu nhân vật giống như Đạp Không Sơn, Thanh Huyền cổ quốc, có thể lấy ra bảo vật chỉ là đồng nát sắt vụn mà thôi. - Ta ngược lại muốn nhìn một chút, ngươi lấy ra là vật gì, bảo khố của Thiên Đế Môn các ngươi còn có bao nhiêu đồ tốt áp đáy hòm.
Nói đến đây, Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười.
- Tiểu súc sinh, đủ có thể đem ngươi cắt thành mảnh vỡ!