Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Người xuất gia, tứ đại giai không, ngoại trừ một tấm bồ đoàn đang ngồi, không có vật gì khác nữa.
Phệ Đà Kim Cương hợp thành chữ thập nói ra.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
- Ngươi có vật gì hay không, ta lười hỏi đến, Phệ Đà, hôm nay ta đến, cùng ngươi muốn đồ vật là món đồ năm đó ngươi ở Đế Ma tiểu thế giới lấy được kia.
Nghe nói như thế, Phệ Đà Kim Cương mở ra phật mục, hai đạo ánh mắt bén nhọn lóe lên, sau đó lại biến mất, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
- Thượng sư nói, bần tăng nghe không rõ, người xuất gia, tứ đại giai không, thân không có vật gì khác.
- Phệ Đà, ta kiên nhẫn có hạn, hôm nay, ta nhất định phải cầm tới đồ vật này.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra.
Phệ Đà Kim Cương không tức giận, nhẹ lắc đầu, nói ra:
- Thượng sư, đây là ép buộc, bần tăng thân không có vật gì khác, lại càng không biết món đồ gì kia!
- Phệ Đà, ta với ngươi ngồi xuống nói chuyện, vậy liền đại biểu hôm nay ta không muốn động thủ, nếu như ngươi không giao ra, hậu quả liền không cách nào tưởng tượng.
Lý Thất Dạ nói.
- Thượng sư đây là uy hiếp sao?
Hai mắt Phệ Đà Kim Cương mãnh liệt, Kim Cương chi uy bức người, nói ra:
- Người xuất gia, bất động giận dữ, nhưng, Kim Cương giận dữ, tất xuất thủ phục ma.
- Xuất thủ phục ma?
Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, cười nói ra:
- Phệ Đà a Phệ Đà, ngươi nói ai mới là ma đâu? Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật? A, lời này chính ta ngẫm lại cũng mắc cười.
Nói xong, Lý Thất Dạ nhìn lấy Phệ Đà Kim Cương, nói ra:
- Phệ Đà, từ trong miệng ngươi nói ra hai chữ “phục ma” này, chính ta cũng cười phun ra. Ngươi hôm nay là Phệ Đà Kim Cương cũng tốt, là Phệ Đà Ma Vương quá khứ cũng được. Nói thật, ta đều lười đi quản, hôm nay ta đến, chỉ cần món đồ kia, sau đó liền đi, ta không muốn lại đi dây dưa. - Tôn giá là người phương nào!