Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trước kia, từng đầu sinh mệnh theo ta mà đi, từng chiến tướng huyết tẩy sa trường, đó là sinh mệnh sống sờ sờ. . .
Sư Lợi Bồ Tát mở miệng, phật văn tràn ngập, chuyện cũ như gió.
Năm đó, nàng là quân đoàn trưởng, một trong tứ đại quân đoàn của Lý Thất Dạ, từng vì Lý Thất Dạ mấy lần rời núi, lần lượt chinh nam chiến bắc, tại năm đó, nhấc lên uy danh hiển hách của nàng, bên trong Cửu Giới, lại có bao nhiêu người kiêng kị ba phần, nhượng bộ lui binh.
Nói về chuyện cũ, Sư Lợi Bồ Tát vẫn lặng yên như cũ, tay nắm Phật ấn, nói ra:
- Ta nhập phật môn, bái nhập Linh Sơn, sở cầu, thực sự không phải là trường sinh, chỉ cầu tâm ta an bình.
- Ta biết.
Lý Thất Dạ yên lặng gật đầu, nói ra:
- Chiến tranh, cho tới nay đều là tàn khốc như vậy, nếu ngươi đêm không yên ngủ, tâm ta cũng có thẹn. Tại Táng Phật cao nguyên, ngươi có thể an bình, ta mừng thay cho ngươi. - Ta là đào thoát, là ta cô phụ ngươi.
Sư Lợi Bồ Tát yên lặng nói.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Không, ngươi vốn hẳn nên có một sinh hoạt bình thường mà hạnh phúc, hết thảy đều là bởi vì ta, là ta đem ngươi đưa vào đại thế, là ta đem ngươi đưa vào thế giới giết chóc. Thế gian đủ loại nhân quả, đủ loại ân oán, đủ loại nợ máu, hẳn là để ta tới gánh vác, hai tay ta dính đầy máu tươi. Bất kể như thế nào, ta hẳn là gánh vác hết thảy. - Hết thảy nhân quả, đều để nó đi thôi.
Sư Lợi Bồ Tát chậm rãi nói ra.
Lý Thất Dạ mỉm cười, nói ra:
- Để nó đi thôi, hết thảy đều để ta tới đi, ta sẽ đi đến sau cùng, tại thế giới cuối cùng kia, ta sẽ có một đáp án.
Sư Lợi Bồ Tát trầm mặc không nói, nàng ngồi ở trên Kim Liên, yên tĩnh mà xa xăm, nàng đã thoát ly hồng trần.
- Hôm nay, gặp ngươi một lần cuối, mang hộ cho ngươi một tin tức.
Cuối cùng, Sư Lợi Bồ Tát chậm rãi nói ra: