Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mặc dù nói hiện tại đánh lén giết chết Lý Thất Dạ cũng không hào quang, nhưng mà, cái này dù sao cũng so với lưu lại một họa lớn trong lòng Huyết tộc tốt hơn rất nhiều. - Thật là đã chết rồi sao?
Có chút Nhân tộc khó mà tiếp nhận chuyện như vậy, biến hóa như thế thật sự là tới quá đột nhiên, tất cả mọi người xem trọng Lý Thất Dạ, bây giờ lại bị người ám sát.
Nếu như nói là ở trong quyết đấu chết trong tay địch nhân, cái kia còn có thể tiếp nhận, hết lần này tới lần khác chết thảm ở dưới ám sát, đây đối với một vị thiên tài mà nói, cái này chỉ sợ là kiểu chết biệt khuất nhất! - Chỉ sợ đã chết, một tiễn này, chỉ sợ là tuyệt thế chi nỏ bắn giết ra.
Có một vị đại nhân vật nhìn kỹ một phen, thì thào nói.
Vốn Xích Thiên Vũ là đã đợi chết nhìn thấy một màn dạng này, cũng không khỏi ngây ngốc một chút, hắn cũng có chút không thể tin được.
Rốt cục, ở trước mắt bao người, có một người áo đen chậm rãi leo lên sơn phong, khi hắn nhìn thấy Lý Thất Dạ đã bị đóng đinh trên mặt đất, lúc này hắn mới thở dài một hơi, chậm rãi lấy xuống nón đen trên đầu. - Thiên Vương huynh!
Thời điểm thấy rõ ràng người này, Xích Thiên Vũ không khỏi vì đó cuồng hỉ, kêu to nói ra:
- Đa tạ Thiên Vương huynh xuất thủ cứu giúp!
Trở về từ cõi chết, đây đối với Xích Thiên Vũ mà nói, không có cái gì so với cái này càng làm cho hắn vui mừng.
- Thừa Thiên Vương!
Thời điểm mọi người thấy rõ ràng chân diện mục của người áo đen này, cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí, không ít người trong nội tâm vì đó phát lạnh.
- Không biết xấu hổ!
Có thanh niên Nhân tộc không khỏi căm giận bất bình, nói ra:
- Huyết Ma tộc cái gọi là truyền nhân cầm lái, cũng chẳng qua là tiểu nhân đánh lén mà thôi.
- Được làm vua thua làm giặc, trăm ngàn vạn năm đến nay, nhiều ít thiên tài tuyệt thế kinh diễm chết ở bên trong ám sát.