Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Theo a Bảo, Lý Thất Dạ chẳng qua là ngoại nhân mà thôi, chuyện như vậy đương nhiên không thể cùng ngoại nhân nói, này là đưa tới phiền toái không cần thiết cho bọn hắn.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, không nghe thấy a Bảo, nói với A Ly:
- Thu hoạch, chỉ là đạo tâm của các ngươi, tinh thần của các ngươi. So sánh với những thu hoạch này, khoáng thạch, cái kia bất quá là vật ngoài thân mà thôi. Bảo vật, về sau có rất nhiều cơ hội, nhưng mà, tu luyện đạo tâm, cái kia không chỉ là một quá trình, thường thường nhiều khi là bởi vì duyên tế hội. Dạng thu hoạch này, không phải tùy thời đều có thể có. - Tiểu hữu nói thật sự là khắc sâu.
Nghe Lý Thất Dạ nói như vậy, Y Xuyên cũng không khỏi vì đó tán thưởng một tiếng, hắn nhìn lấy Lý Thất Dạ, có đôi khi hắn cũng không khỏi có chút hoài nghi, nói như vậy giống như là một người trẻ tuổi nói ra sao? Nghe là bão kinh phong sương, đã trải qua vô số ma luyện. - Thuận miệng mà thôi.
Lý Thất Dạ cười cười, cũng không có tự đắc, đối với hắn mà nói, chỉ là lời nói rất bình thường mà thôi.
- Lý luận suông.
A Bảo hừ nhẹ một tiếng. Hắn đối Lý Thất Dạ bất mãn, mặc kệ Lý Thất Dạ nói cái gì. Trong lòng của hắn đều đối với Lý Thất Dạ có thành kiến.
- Tiểu hữu còn tiếp tục ma luyện sao? Có muốn ta mang hộ ngươi một đoạn đường hay không?
Y Xuyên cười nói với Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nhìn phía trước một chút, nở nụ cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
- Không cần, ta cũng sắp rời khỏi Không Hãm sa mạc, đến nơi đến chốn, một đoạn lộ trình sau cùng cũng không xa, liền để ta đi ra ngoài đi.
- Không tầm thường.
Y Xuyên dựng thẳng lên ngón cái khen một tiếng, nói ra:
- Chân trần đi ra Không Hãm sa mạc, đối với tu sĩ mà nói cũng không phải là việc khó, khó khăn là trận dày vò này, lại có mấy tu sĩ nguyện ý lấy thân phận phàm nhân thừa nhận dạng dày vò này đây? Đây là cần đại nghị lực, có thể kiên trì xuống dưới, không phải chuyện dễ dàng.