Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Phi Vân Tôn Giả nói:
- Lần dược sư đại hội này, có thể nói là thiên tài tụ tập, tuyệt đối là một lần thịnh hội khó gặp. Mặc dù thiên tài phần đông, ngoại trừ tứ đại thiên tài dược sư ra, chỉ sợ không ai vào pháp nhãn của công tử. - Nói tiếng người, đừng đi vòng vèo, ta kiên nhẫn rất có hạn.
Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một chút, lãnh đạm nói.
Phi Vân Tôn Giả cũng không tức giận, nói ra:
- Lần dược sư đại hội này, kình địch của Lý công tử chính là Tào Quốc Dược cùng Bạch Phát Dược Thần bên trong tứ đại thiên tài dược sư, truyền thuyết, hai người bọn họ đã là Truyền Kỳ dược sư, dược đạo vô cùng tinh xảo. . . - . . . chủ nhân của chúng ta đối với dược đạo của Lý công tử cũng là lòng tin mười phần, chỉ bất quá Tào Quốc Dược cùng Bạch Phát Dược Thần đều xuất thân từ Dược Đế truyền thừa, có ưu thế may mắn, chủ nhân của chúng ta nguyện trợ giúp công tử một chút sức lực, để công tử ở lần dược sư đại hội này độc chiếm vị trí đầu.
Phi Vân Tôn Giả từ từ nói, hắn có thể nói là mười phần có lực, mê hoặc nhân tâm.
- Há, Diệp Khuynh Thành muốn giúp ta thế nào?
Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, nói ra.
Phi Vân Tôn Giả nói ra:
- Lý công tử dược đạo vô song, trên dược đạo, chủ nhân của chúng ta liền không có gì có thể giúp được . Bất quá, chủ nhân của ta có một lô thần do Dược Đế lưu lại, tôn lô thần này là một vị Dược Đế mang theo cả đời, lô thần này cực kỳ ôn hòa, cực dễ dàng vào tay. Chủ nhân của chúng ta không phải dược sư, cũng không chí ở dược đạo, cho nên, nếu công tử cần, chủ nhân của chúng ta nguyện mượn hoa hiến Phật, đem lô này đưa cho công tử. - Có câu nói rất hay, bảo kiếm tặng anh hùng, hồng phấn tặng giai nhân. Dược Đế lô thần cực phẩm như thế, cũng chỉ có Lý công tử mới có tư cách có được.