Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Ngoan Thế Tiên Đế ở chỗ này lưu lại bảo vật, hắn căn bản là không có muốn khảo nghiệm hậu nhân, thuần túy là chơi vui mà thôi, tùy tính mà làm.
Trước kia Lý Thất Dạ cũng từng tới qua, vạn cổ đến nay, Lý Thất Dạ gặp bao nhiêu bí ẩn, gặp bao nhiêu bảo vật, hắn xem xét vách đá dựng đứng này, liền minh bạch nơi này cất giấu một kiện bảo vật. Mà không phải vô song bí thuật gì như trong truyền thuyết.
Bất quá, lúc ấy Lý Thất Dạ cũng kỳ quái vì cái gì Ngoan Thế Tiên Đế lại ở chỗ này lưu lại bảo vật. Về sau, bởi vì hắn có việc gấp rời đi, không lưu lại nghiên cứu chuyện này. Thẳng đến về sau, Lý Thất Dạ thân là Âm Nha nghĩ tới đủ loại thành tựu của Ngoan Thế Tiên Đế, hắn hiểu được ý nghĩa Ngoan Thế Tiên Đế ở chỗ này lưu lại bảo vật, hắn chẳng qua là tiện tay mà làm, trêu đùa người hậu thế một chút mà thôi.
Bất quá, về sau mặc dù Lý Thất Dạ tới qua Thạch Dược giới, nhưng cũng không lấy món bảo vật này ra, đến cuối cùng, Thiên Tùng Sơn đã có chủ nhân, Thiên Tùng Thụ Tổ ở chỗ này quật khởi.
Mặc dù nói Ngoan Thế Tiên Đế lưu lại bảo vật ở nơi này cũng khó lường, bất quá Lý Thất Dạ không có thời gian tới lấy một bảo vật như vậy, phải biết, bảo khố của hắn năm đó có bảo vật nhiều không kể xiết.
Lý Thất Dạ thưởng thức bao tay trên hai tay một phen, sau đó liếc mắt nhìn bọn người Sư Quốc Thiếu Hoàng, Đằng Đan Vương một chút, phong khinh vân đạm nói:
- Vừa rồi ai nói đây là phương pháp dế nhũi? Ngay cả phương pháp dế nhũi như thế cũng nhìn không thấu, ai, cuối cùng là ngu xuẩn cỡ nào a? Dạng xuẩn tài này còn ở trước mặt ta khoác lác nói cái gì không biết trời cao đất rộng, cái gì ếch ngồi đáy giếng. . . Nếu như nói ta là ếch ngồi đáy giếng, như vậy, người ngay cả phương pháp đơn giản như vậy cũng nhìn không thấu, chỉ sợ ngay cả tư cách trở thành sâu kiến cho ta giẫm lên cũng không có.