Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tử Yên phu nhân không khỏi ngơ ngác một chút, vừa rồi nàng còn tưởng rằng thiếu gia nhà mình là dựng trò vui. Bởi vì mọi người đều biết Ngoan Thế Tiên Đế lưu lại huyền cơ không biết trải qua bao nhiêu năm tháng, không biết có bao nhiêu thiên tài tới đây tìm hiểu đều không có thành công, duy nhất có thể thành công là Thiên Tùng Thụ Tổ.
Hiện tại, chuyện như vậy đến trong miệng Lý Thất Dạ, đó là phong khinh vân đạm, dễ như trở bàn tay, tựa hồ đây là một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
Mà Tử Yên phu nhân khẽ giật mình, Lý Thất Dạ đã chạy tới trước vách đá dựng đứng, nhìn nhìn thủ ấn trên vách đá dựng đứng, hắn chỉ là nở nụ cười mà thôi.
- Khá lắm tiểu bối xuất khẩu cuồng ngôn, trăm ngàn vạn năm đến nay, bao nhiêu thiên tài muốn ngộ mà không được, chỉ bằng hắn loại tiểu bối không đáng chú ý này cũng muốn đạt được huyền cơ của Ngoan Thế Tiên Đế?
Đối với Lý Thất Dạ khó chịu nhất là Sư Quốc Thiếu Hoàng, hắn lạnh lẽo cười một tiếng nói ra.
Nhưng mà, Lý Thất Dạ căn bản không để ý tới đám người, lúc này hắn đâm rách ngón tay, đem một giọt máu tươi nhỏ lên thủ ấn trên vách đá dựng đứng kia.
- Ha ha, bản công tử còn tưởng rằng có thủ đoạn ghê gớm gì, lại là nhỏ máu nhận bảo, cái này thật sự là ếch ngồi đáy giếng, dế nhũi đến cực điểm. Ngươi cho rằng bảo vật có linh? Hay ngươi cho rằng ngươi là hậu nhân của Ngoan Thế Tiên Đế? Vậy mà chơi lên nhỏ máu nhận bảo, trò xiếc dạng này chẳng qua là lừa gạt một chút tiểu hài mà thôi.
Lúc này, nhìn thấy Lý Thất Dạ đem máu tươi nhỏ lên thủ ấn, Đằng Đan Vương cười ha hả.
Trước mặt mọi người chế nhạo Lý Thất Dạ một phen, hắn cũng coi là đòi lại một chút mặt mũi.
- Ai, vừa rồi nghe hắn khẩu xuất cuồng ngôn, ta còn tưởng rằng hắn có thủ đoạn kinh thiên động địa gì, không nghĩ tới vậy mà chơi lên nhỏ máu nhận bảo. Tiểu bối này là nhà quê từ đâu tới, ngay cả việc đời dạng này cũng chưa từng thấy, đem lừa gạt tiểu hài còn nói được.