Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mà Lý Thất Dạ cũng nhắm mắt lại, mặc cho Hoàng Ngưu Long chậm ung dung lôi kéo xe ngựa đi. Lúc này, Lý Thất Dạ trong lúc giật mình cảm thấy thời gian vô hạn dài dằng dặc, thiên địa ung dung, mặc hắn rong chơi bay lượn, vạn cổ vô tận, mặc hắn xuyên thẳng qua.
Từng đợt âm thanh kẹt kẹt của xe ngựa đi đi lại lại truyền vào trong tai, lúc này, loại âm thanh kẹt kẹt này ở trong tai Lý Thất Dạ chính là thanh âm tuyệt vời nhất, êm tai nhất thế gian.
Hoàng Ngưu Long lôi kéo Lý Thất Dạ đi tới, không nhanh không chậm, mười phần có tiết tấu. Lúc này, một xe một trâu một người, tựa hồ thành tiết tấu tuyên cổ bất biến trong thiên địa, tựa hồ không có gì so với cái tiết tấu này càng khiến người ta say mê.
Rốt cục, Hoàng Ngưu Long ngừng lại, lúc này, Hoàng Ngưu Long đứng ở vị trí trung ương nhất của di chỉ Thiên Phong Thần Tông. Lúc xa ngựa dừng lại, Lý Thất Dạ nhắm mắt dưỡng thần ở trong xe cũng lập tức mở hai mắt ra.
Lý Thất Dạ từ trên xe ngựa nhảy xuống, nhìn phế tích trước mắt, nói với Hoàng Ngưu Long:
- Là ở chỗ này sao?
Bò....ò...
Hoàng Ngưu Long trầm thấp đối với Lý Thất Dạ kêu một tiếng, sau đó nhẹ gật đầu. Mà Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm nơi này, ánh mắt không khỏi ngưng tụ.
- Hi vọng nó đã bị luyện hóa, bằng không thì thật là có chút phiền toái.
Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm mặt đất, tựa hồ muốn nhìn thấu phiến đại địa này.
Cuối cùng, Lý Thất Dạ hô hấp một hơi thật sâu, thần thái ngưng trọng, sau đó phân phó Hoàng Ngưu Long nói:
- Lấy nó ra, bất kể có phải đã luyện hóa hay không, đều phải mang nó đi. Năm đó Cổ Minh thèm nhỏ dãi đồ vật này không phải là không có đạo lý, hiện tại đã móc nó ra, liền mang nó đi.
Nói xong, Lý Thất Dạ "Oanh" một tiếng, từng kiện từng kiện bảo vật hiện lên ở trên đỉnh đầu, Âm Dương Luyện Tiên Kính, Đà Sơn Chung, Thanh đăng, Phong Thiên Ngũ Đạo Môn, từng kiện từng kiện bảo vật rủ xuống pháp tắc vô cùng cường đại, che chở lấy Lý Thất Dạ.