Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Làm mã phu cho ta đúng là vinh hạnh. Nàng là yêu hoàng, chủ một nước, tương lai có thành tựu gì? Tối đa dừng bước tại đại hiền. Chẳng lẽ nàng có thể lập bảng phong thần sao? Về thần hoàng thì quá xa xôi với nàng.
Lý Thất Dạ nói làm Tử Yên phu nhân ngây người. Đúng là Kiếm Huyền truy cầu trở thành đại hiền nhưng lập bảng phong thần quá khó khăn với nàng, còn được phong thần hoàng thì là chuyện không thể nào.
Không phải Tử Yên phu nhân thiếu tự tin mà nàng hiểu rõ mình. Từ vạn cổ đến bây giờ được phong làm thần hoàng ai không nghịch thiên? Loại tự xưng thì không tính, người thật sự được phong làm thần hoàng toàn là tồn tại đỉnh cao nhất, dù không bằng tiên đế cũng cách biệt không xa.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Làm mã phu của ta, trên đỉnh vạn tộc sẽ có bóng dáng của nàng. Khi tọa giá của ta xuất hành, vạn tộc quỳ bái, tiên đế đón chào. Nếu ở cạnh ta, được ta chỉ điểm chút ít, tương lai nàng sẽ được ích lợi vô cùng.
Phi Ưng yêu vương hừ mạnh, bất mãn nói:
- To mồm.
Lý Thất Dạ cười thản nhiên nói:
- Nếu không tin thì đành chịu, ta chỉ tự thuật.
Sự thật đúng là vậy. Từ trăm ngàn vạn năm nay người làm mã phucho Lý Thất Dạ có ai không phải nổi tiếng như cồn? Dù không được phong làm thần hoàng cũng là hoành hành cửu giới, kẻ yếu bình tĩnh không thể nào lái xe ngựa cho Lý Thất Dạ. Khi tọa giá của Lý Thất Dạ đi ra ngoài từng có tiên đế nghênh đón, bởi vậy mã phu phải có thực lực mạnh.
Tử Yên phu nhân xua tay ngăn Phi Ưng yêu vương định nói tiếp. Tử Yên phu nhân thở dài, không nói gì thêm.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đương nhiên nếu nàng không muốn thì ta không ép, nàng có thể trở về suy nghĩ lại.
Tử Yên phu nhân không nói gì thêm, yêu cầu đó thật sự quá đáng với nàng.