Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tử Yên phu nhân nhận Thạch Hạo dập đầu:
- Đứng lên đi.
Tử Yên phu nhân gật đầu, nói:
- Thạch gia quận Thanh Hà cho đến nay là trung thần của Cự Trúc quốc, làm ra cống hiến lớn. Hôm nay ngươi vào hoang đình, tương lai sẽ khiến cái tên Thạch gia lại sáng lên.
Thạch Hạo cảm giác mình đang nằm mơ, từ khi còn nhỏ gã có ước mơ trở thành dược sư của hoàng cung, quang tông diệu tổ. Thạch Hạo không ngờ ước mơ nhanh chóng trở thành hiện thực, bệ hạ chính miệng đồng ý cho gã vào làm dược sư hoàng cung.
Thạch Hạo mơ màng, Bạch Ông dắt gã đi gặp các yêu vương. Bạch Ông làm tròn trách nhiệm người trông chừng Thạch Hạo.
Chào các yêu vương xong Thạch Hạo tỉnh táo lại, gã quỳ xuống trước mắt Lý Thất Dạ, vô cùng kích động:
- Đại ca . . .
Có muôn vàn lời nói nhưng không biết nói từ đâu.
Thạch Hạo biết gã có ngày hôm nay toàn nhờ Lý Thất Dạ ban cho, không có hắn thì gã không có ngày nay.
Lý Thất Dạ nhận Thạch Hạo lạy, bình tĩnh nói:
- Hãy cố gắng lên. Muốn báo đáp ta thì không khó, đừng bôi nhọ đan thuật của ta là được. Đan thuật của ta là đệ nhất vạn cổ, dù ngươi chỉ học được chút ít, miễn ngươi cố gắng, chăm chỉ cần cù thì tương lai chắc chắn sẽ trở thành dược sư truyền kỳ. Nếu không làm được điều này mới làm ta thất vọng.
Lý Thất Dạ nói làm Tử Yên phu nhân, các yêu vương hút ngụm khí lạnh. Lý Thất Dạ nói quá lớn lối, đệ nhất vạn cổ, dù là Dược quốc cũng không dám vỗ ngực bảo đan thuật của mình là đệ nhất vạn cổ.
Nhưng lời thốt ra từ miệng Lý Thất Dạ rất là ung dung, tự tin, bình tĩnh không giống nói ngông, cuồng vọng vô tri.
Thạch Hạo kích động hít sâu, siết chặt nắm tay:
- Đại ca yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm ngươi thất vọng!