Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bạch Ông, Thạch Hạo bị các báu vật kinh thế hù ngu người. Bọn họ chưa từng thấy qua nhiều báu vật như thế, những báu vật bình thường hai người không dám mơ nhưng hôm nay bị lấy ra trao đổi.
Bạch Ông rùng mình, nhắc nhở:
- Đó . . . Đó là tiên đế thọ huyết.
Lý Thất Dạ không phản ứng, Bạch Ông hiểu rằng hắn không để mắt đến tiên đế thọ huyết. Bạch Ông thầm sợ hãi, không để tiên đế thọ huyết vào mắt, quá bá khí.
Chủ bán không trả lời, Tiễn Vô Song ủ rũ ngồi xuống. Đây là lần thứ hai Tiễn Vô Song bị đả kích trong hôm nay, lần đầu là niềm kiêu hãnh bị Lý Thất Dạ đè bẹp. Chủ bán không thmèp hản ứng với tiên đế thọ huyết, hỏi sao Tiễn Vô Song không ủ rũ?
Mấy đại nhân vật khác đều báo ra thứ mình có, linh tinh đủ loại. Có vũ khí, báu vật, dược vương, bí kíp, vân vân và vân vân. Lý Thất Dạ không thèm nhướng mi mắt lên.
Mấy người mua kêu giá xong có một lão tổ đại giáo giấu mặt mở miệng nói:
- Chỗ ta có một con ngựa gỗ nhỏ.
Lão tổ rất tiếc của nhưng cuối cùng cắn răng nói:
- Ta không tiện nói con ngựa gỗ nhỏ này có thần thông gì, ngựa gỗ này là thứ thủy tổ tiên đế tộc ta để lại, là trọng bảo trong tộc . . .
Lão tổ ngập ngừng, lão tiếc đứt ruột, nhưng lão rất cần có trường thọ quả.
Lão tổ đại giáo tiếp tục bảo:
- Nếu chủ bán đồng ý thì ta nguyện đổi con ngựa gỗ nhỏ với trường thọ quả.
Lão tổ đại giáo sợ chủ bán không trông thấy con ngựa gỗ nhỏ, kêu người thạch nhân phường nâng khay gỗ lên.
Đó là một con ngựa gỗ nhỏ trông rất bình thường, màu xám trắng, không quá bắt mắt.
Đám người nhìn con ngựa gỗ nhỏ, không ai nói ra được con ngựa gỗ có chỗ nào quý giá, nhưng lão tổ có thể trở thành khách quý chí tôn trong thạch nhân phường, còn tự giới thiệu tổ tiên là tiên đế, dù người ngoài không đoán ra được lai lịch nhưng biết nó không phải hàng giả.