Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tiễn Vô Song báo giá làm thanh niên rộng rãi rất bất đắc dĩ, gã buộc lòng đứng lên, khom lưng hướng Tiễn Vô Song.
- Tiễn tiên nữ, tại hạ biết người có hứng thú với lô thần này. Nhưng Tiễn tiên nữ không phải dược sư, chưa chắc cần lô thần như thế.
Tiễn Vô Song đối với ai đều kiêu kỳ, chẳng ngán kẻ nào:
- Ta có cần hay không mắc mớ gì tới ngươi?
Thanh niên rộng rãi khom người nói:
- Đương là không liên quan. Nhưng thưa Tiễn tiên nữ, lô thần rất quan trọng với ta. Hoàng Phủ gia và Dược quốc luôn có quan hệ liên nhân, bây giờ lô thần của Bách Thảo dược đế lưu lạc bên ngoài, ta là dược sư trong lòng rất khó chịu. Ta muôn đấu giá lô thần này sau đó trả về Dược quốc. - Mong Tiễn tiên nữ giơ cao đánh khẽ, chỉ cần Tiễn tiên nữ đồng ý nhường lô thần cho ta thì Tiễn tiên nữ muốn gì cứ nói.
Tiễn Vô Song hùng hổ hỏi:
- Như thế nào? Chẳng lẽ bản tiểu thư ham muốn đồ của ngươi sao? Bản tiểu thư không thiếu gì cả!
Đối với Tiễn Vô Song cũng cực kỳ kiêu ngạo, tuy tính cách đó làm người ghét nhưng nàng là người vừa tự tin vừa ngông cuồng.
- Không không không!
Thanh niên rộng rãi hiểu rõ tính cách của Tiễn Vô Song, vội xin lỗi:
- Ta không có ý đó, ta muốn nói là sau này Tiễn tiên nữ có gì cần sai khiến chỉ cần nói một câu là ta nghe theo ngay.
Tính cách Tiễn Vô Song kiêu ngạo thích nghe người ta tâng bốc mình.
Tiễn Vô Song gật đầu, nói:
- Dược rồi. Hoàng Phủ Hào, hôm nay bản tiểu thư nể mặt ngươi, nếu ngươi báo giá năm trăm vạn thì ta không tranh với ngươi nữa.
Thanh niên Hoàng Phủ Hào vội nói với người đấu giá:
- Ta ra năm trăm vạn!
Làm như thế không phù hợp quy định nhưng hôm nay giá lô thần đã vượt qua giá trên trời, thạch nhân phường mắt nhắm mắt mở.